Nguồn: read.st
Nhớ kỹ trang web, vì ngài cung cấp tiểu thuyết đặc sắc.
"Đáng ghét! Nhân tộc tiểu tử đáng chết! Bản ma nhớ kỹ ngươi rồi! Bản ma nhất định phải ngươi lấy máu mà trả! Lấy mạng mà đền..."
Tiếng gào thét phẫn nộ đầy khuất nhục không dứt vang vọng bên trong hố to. Là một vương giả đường đường của Huyết Tinh Địa Ngục, Trầm Luân Huyết Ma lại bị một nhân tộc tiểu tử cấp Tinh Phách cảnh nhỏ nhoi giẫm đầu, lại còn bị một cước đạp trở về Huyết Tinh Địa Ngục!
Đây quả thực là một nỗi nhục nhã và đả kích khó có thể hình dung, quả thực là mối cừu hận không chết không thôi rồi!
Giờ phút này, Trầm Luân Huyết Ma bị Diệp Vô Khuyết đạp trở về Huyết Tinh Địa Ngục không chừng nổi trận lôi đình, lửa giận ngút trời đâu!
Đáng tiếc hắn vô luận như thế nào cũng không thể nào lại đánh lén lần thứ hai, bởi vì Cửu Trọng Linh Phong Cấm của Hắc Bạch Thánh Chủ đã hoàn thành rồi!
Ầm!
Diệp Vô Khuyết dựa vào nhục thân chi lực cường đại, một quyền đánh mạnh vào vách hố bên trong hố to, nhân đó mà ổn định thân hình, muốn dùng phương pháp này để trở lại phía trên.
Nhưng chợt hắn liền nhìn thấy phía trên lại có một bóng người rơi xuống!
Cẩn thận nhìn một chút, chính là Ngọc Kiều Tuyết!
Bất quá giờ phút này Ngọc Kiều Tuyết đã bị thương, vai phải của nàng lại bị đánh xuyên, xuất hiện một vết thương đáng sợ kích cỡ tương đương nắm tay trẻ sơ sinh, hơn nữa vết thương đang lấy một loại quỷ dị nhúc nhích điên cuồng ăn mòn phá hoại chung quanh!
Hiển nhiên, cho dù là huyết chỉ quang do bản thể Trầm Luân Huyết Ma phát ra bị Cửu Trọng Linh Phong Cấm áp chế vô hạn, cũng không phải là thứ mà Ngọc Kiều Tuyết có thể chống lại!
Nàng biết dựa vào tu vi của mình căn bản không thể nào phá vỡ đạo huyết chỉ quang này, vì không để huyết chỉ quang hủy đi cấm chế ngọc giản, Ngọc Kiều Tuyết chỉ có thể lấy thân mình ngăn cản, sinh sinh thừa nhận một kích này mới có thể tránh khỏi hư hại của cấm chế ngọc giản!
Thành công thì thành công rồi, nhưng Ngọc Kiều Tuyết cũng đã phải bỏ ra cái giá, thân thụ trọng thương lại mất đi ý thức đang hôn mê!
Diệp Vô Khuyết tự nhiên sẽ không trơ mắt nhìn Ngọc Kiều Tuyết rơi vào bên dưới hố to, nếu không, lực lượng bùng nổ của Cửu Trọng Linh Phong Cấm sắp thành công sẽ lập tức đem nàng hóa thành tro bụi.
Chợt Diệp Vô Khuyết đạp một cái chân phải vào vách hố, cả người bay lên thật cao, một cái liền ôm Ngọc Kiều Tuyết vào trong lòng, sau đó quyền phải không ngừng đánh mạnh vào vách hố, lấy cái này làm điểm không ngừng leo lên, rất nhanh liền bò ra ngoài hố to.
Thấy Diệp Vô Khuyết ôm Ngọc Kiều Tuyết bị thương từ bên trong hố to bò lên, Hắc Bạch Thánh Chủ cuối cùng cũng bắt đầu kết từng đạo cấm chế thủ ấn đang hạ áp xuống!
Ong!
Ba động cấm chế mênh mông từ bên trong hố to vọt lên trời cao, lực lượng của Cửu Trọng Linh Phong Cấm tại một khắc này hoàn toàn bùng nổ!
Đợi đến khi hào quang cấm chế một lần nữa lắng lại, hố to vốn có đã biến mất, phảng phất chưa từng xuất hiện qua giống như vậy.
Hắc Bạch Thánh Chủ chắp tay mà đứng, nhìn xa xa Táng Thiên Bí Vực này, cảm nhận được không còn một chút tử khí nào nữa, trong con ngươi tang thương xẹt qua một tia cảm khái chi ý.
Chợt thân hình hắn chợt lóe, lần nữa xuất hiện thì đã đứng bên cạnh Diệp Vô Khuyết rồi.
Diệp Vô Khuyết giờ phút này nửa quỳ ôm Ngọc Kiều Tuyết, thân thể mềm mại của thiếu nữ vô cùng nhẹ nhàng vô cùng mềm mại, hắn thậm chí có thể cảm nhận được vòng eo mảnh khảnh mà tay phải chạm vào có sự mềm mại và ấm áp kinh người.
Mái tóc xanh xõa tung, trên khuôn mặt tuyệt mỹ đó không còn sự băng lãnh như trước đó nữa, ngược lại có một tia nhu mỹ, nhưng đôi đại mi kia lại nhíu chặt, dường như cho dù trong tình huống đang hôn mê, thống khổ vẫn vô cùng mãnh liệt, khiến cả người nàng trông yếu đuối hơn một chút.
Giờ phút này mặc dù ôm giai nhân tuyệt sắc, nhưng trong lòng Diệp Vô Khuyết lại không có nửa điểm ý niệm kiều diễm, bởi vì ánh mắt của hắn đều tập trung ở trên vết thương quỷ dị của Ngọc Kiều Tuyết.
Sở dĩ không cứu chữa ngay lập tức, là bởi vì hắn không dám lấy phương pháp thông thường, nếu chỉ là vết thương bình thường thì tự nhiên đơn giản, nhưng cổ lực lượng ăn mòn phụ ở trên vết thương kia rõ ràng không thể xem nhẹ.
Máu tươi đỏ thẫm từ vai phải của Ngọc Kiều Tuyết không ngừng nhỏ xuống, đã sớm xâm nhiễm váy trắng của nàng, váy trắng nhuốm máu, đặc biệt chói mắt, hòa lẫn với khuôn mặt tuyệt mỹ kia, lại có một loại ý vị bi thương đến thê mỹ không nói thành lời.
Diệp Vô Khuyết giờ phút này ngược lại sinh ra một tia tự trách, nếu như đổi lại hắn đi chặn lại đạo huyết chỉ quang kia, dựa vào nhục thân chi lực cộng thêm mở ra Nhất Cực Tinh Thể, kết quả cho dù là cũng bị thương cũng sẽ tốt hơn nhiều so với Ngọc Kiều Tuyết.
Chỉ là vừa rồi tình hình quá khẩn cấp, không kịp suy nghĩ nhiều.
Ong!
Một cỗ ba động mênh mông khuếch tán, Hắc Bạch Thánh Chủ thò ra một bàn tay phải lăng không hư án, đối với vết thương của Ngọc Kiều Tuyết, ngay sau đó một cỗ nguyên lực vô cùng dịu êm cực kỳ nhẹ nhàng bao phủ tới.
Hắc Bạch Thánh Chủ tự mình xuất thủ chữa thương cho Ngọc Kiều Tuyết, nếu là chuyện này bị người khác nhìn thấy, nhất định sẽ chấn kinh vô cùng!
Thân phận phó tông chủ vô cùng tôn quý lại sẽ tự mình xuất thủ chữa thương cho một người mới vừa mới tiến vào Chư Thiên Thánh Đạo, các loại đãi ngộ này nếu không phải tự mắt chứng kiến, thường nhân căn bản sẽ không tin tưởng.
Tỉ như Diệp Vô Khuyết, nhìn thấy Hắc Bạch Thánh Chủ tự mình xuất thủ, trong lòng chính là chấn động.
Nhưng theo Hắc Bạch Thánh Chủ xuất thủ, Diệp Vô Khuyết đột nhiên cảm nhận được Ngọc Kiều Tuyết trong lòng đột nhiên thân thể căng cứng, khuôn mặt trong suốt như ngọc lại lập tức trở nên trắng bệch vô cùng, mồ hôi rất nhanh liền làm ướt khuôn mặt của nàng, càng là hừ ra tiếng!
Dường như sự xuất thủ của Hắc Bạch Thánh Chủ, lại làm cho thống khổ của Ngọc Kiều Tuyết phóng đại gấp mười gấp trăm lần!
Thấy vậy Hắc Bạch Thánh Chủ lập tức thu tay lại, Diệp Vô Khuyết lần nữa nhìn về phía vết thương quỷ dị kia, phát giác được quả thật có một chút chuyển biến tốt đẹp, lực lượng ăn mòn ở một chỗ đã biến mất.
"Thủ đoạn của Trầm Luân Huyết Ma cực kỳ quỷ dị, vết thương gây ra do bị huyết sắc ma khí của hắn làm bị thương sẽ cực kỳ phiền phức khi xử lý, chính là bởi vì lực lượng ăn mòn bám vào xung quanh vết thương, trong thời gian ngắn căn bản không cách nào tiêu trừ sạch, may mắn là vết thương của nàng bản thân cũng không nghiêm trọng, nhưng lực lượng ăn mòn kia cần chừng mười ngày thời gian từ từ tiêu trừ, mới có thể cuối cùng hóa đi."
"Chỉ là trong mười ngày này, nàng sợ là phải thừa nhận thống khổ to lớn, dù sao bóc ra lực lượng ăn mòn do Trầm Luân Huyết Ma gây ra, là cũng cần phải bỏ ra cái giá, trừ phi là..."
Hắc Bạch Thánh Chủ nhìn Ngọc Kiều Tuyết đang hôn mê, sâu trong đôi con ngươi tang thương kia dường như xẹt qua một tia thở dài, chợt hắn đổi giọng.
"Để chữa trị cho nàng, bản tông sẽ tự mình xuất thủ, dù sao... Chư Thiên Thánh Đạo ta nợ nàng này một chuyện nhân quả..."
Sau khi nghe lời của Hắc Bạch Thánh Chủ, ánh mắt của Diệp Vô Khuyết ngưng lại, hiển nhiên hắn từ trong lời nói của Hắc Bạch Thánh Chủ nghe ra một tia không tầm thường.
Dường như Ngọc Kiều Tuyết và Chư Thiên Thánh Đạo giữa còn có quan hệ không ai biết, bất quá Diệp Vô Khuyết càng cảm thấy hứng thú là câu "trừ phi là" kia của Hắc Bạch Thánh Chủ vừa rồi.
"Xin hỏi Thánh Chủ, ngài vừa mới nói trừ phi là có ý gì? Có biện pháp nào có thể trong thời gian ngắn tiêu trừ hết lực lượng ăn mòn quỷ dị này không?"
Diệp Vô Khuyết mở miệng, lời nói có ý chỉ.
Hắc Bạch Thánh Chủ chắp tay mà đứng, cũng không có gì bất ngờ về câu hỏi của Diệp Vô Khuyết, hồi đáp: "Trừ phi là tìm được người sở hữu nguyên lực có phẩm chất cao hơn huyết sắc ma khí và có thể khắc chế được nó, mới có thể trong thời gian ngắn tiêu trừ hết lực lượng ăn mòn, còn có thể khiến nàng tránh khỏi phải thừa nhận thống khổ to lớn, đáng tiếc, loại điều kiện này quá hà khắc, cho dù là có thể tìm tới cũng cần rất lâu thời gian."
Bất quá, Diệp Vô Khuyết nghe được hồi đáp này lại trong lòng khẽ động, còn chưa đợi đến hắn đặt câu hỏi, thanh âm của Không liền vang lên trong đầu.
"Chiến khí Thánh Đạo quả thật là khắc tinh của huyết sắc ma khí, ngươi có thể cứu nàng. Bất quá nhìn như vậy, duyên phận giữa ngươi với thiếu nữ này cũng không cạn."
Hồi đáp của Không làm cho Diệp Vô Khuyết hai mắt sáng lên, hắn nhìn nhìn vẻ mặt thống khổ của Ngọc Kiều Tuyết đang hôn mê, đã có thể cứu còn có thể miễn trừ thống khổ to lớn cho nàng, chuyện nhỏ này, Diệp Vô Khuyết tự nhiên sẽ không không muốn.
Còn như duyên phận không cạn mà Không nói, Diệp Vô Khuyết cũng không để ý, cũng không để trong lòng.
Chợt hắn liền nói với Hắc Bạch Thánh Chủ: "Thánh Chủ, có thể để đệ tử thử một lần không?"
Câu nói đột nhiên này của Diệp Vô Khuyết lập tức làm cho ánh mắt của Hắc Bạch Thánh Chủ ngưng lại.
------oOo------