Nguồn: read.st
“Hướng tiên sinh, làm phiền ngài rồi.” Triệu Phóng Sinh một mặt tiều tụy, so với lần trước gặp mặt, cả người hắn đã già đi mấy tuổi, hoàn toàn không giống như là đang ở độ tuổi tráng niên.
“Đi vào xem người thế nào đã, tôi đoán nguyên nhân của bệnh khả năng không lớn.” Trên máy bay trước khi tới, Vương Huyền Chân đã thảo luận với Hướng Khuyết, lão bà hắn khẳng định không phải mắc bệnh cũng không phải trúng độc, dựa vào thủ đoạn y tế hiện nay, hai loại nguyên nhân này rất dễ dàng tra ra được, đã không tra ra được thì e là vẫn là tà bệnh.
Nhưng theo kinh nghiệm của hai người mà nói, đây rõ ràng cũng không phải tà bệnh bình thường, quỷ quái nhập thân cũng không phải dấu hiệu này.
Vương Huyền Chân nói với vẻ không chắc chắn lắm: “Trước đó trong điện thoại người kia nói, từng nhìn thấy một người ăn mặc như dân tộc thiểu số xuất hiện, nếu thật là có liên quan đến tên này thì phiền phức rồi, giống như lần này chúng ta tiến vào mộ táng của Hốt Tất Liệt, gặp phải thuật pháp Shaman vậy, hoàn toàn không có cơ sở để ra tay, thuộc về hai mắt hoàn toàn mù tịt a.”
“Vạn pháp đều thông, không rời trong đó.” Hướng Khuyết bình tĩnh nói.
Triệu Phóng Sinh dẫn Hướng Khuyết và Tào Thanh Đạo vào biệt thự đã ngửi thấy một mùi vị khó mà hình dung, đợi lên lầu xong thì mùi này càng lúc càng nồng, sau khi đẩy cửa phòng ra, một luồng khí thối xộc thẳng vào mũi khiến Hướng Khuyết và Tào Thanh Đạo không kịp đề phòng suýt nữa thì ngã nhào.
Triệu Phóng Sinh cau mày khổ sở nói: “Hai ngày trước còn đỡ một chút, mùi này vẫn có thể chấp nhận được, nhưng từ hôm qua bắt đầu, mùi vị đã khiến người ta khó mà tiếp cận, các bác sĩ đến thậm chí chỉ có thể đeo mặt nạ vào phòng, nếu không đều bị hun ra ngoài.”
Hai ngày này, để duy trì các dấu hiệu sinh tồn của Lý Linh Ca, Triệu Phóng Sinh vẫn luôn để bác sĩ tiêm đường glu-cô và dưỡng chất cần thiết cho cơ thể nàng, từ hôm qua bắt đầu, khi bác sĩ đến truyền nước thì đã toàn bộ vũ trang rồi, nếu không mang theo đầy đủ trang bị thì người sẽ trực tiếp bị hun cho choáng váng.
“Mùi này sặc cả mắt, bây giờ tôi mới cảm thấy mùi hôi dê trong nhà bạt Mông Cổ còn thân thiết hơn.” Tào Thanh Đạo bịt mũi, vẻ ghét bỏ lùi về phía sau một chút.
Triệu Phóng Sinh cười gượng gạo, Hướng Khuyết nín thở bước vào phòng, đi thẳng tới phòng ngủ, Lý Linh Ca trên giường quả thật giống như mô tả trong điện thoại, hô hấp đều đặn, vẻ mặt bình tĩnh nhìn như đang ngủ say, nhưng mũi miệng của nàng, mắt và tai lại xì xì bốc ra khói xanh.
Tào Thanh Đạo sững sờ nói: “Má ơi, cưỡi mây đạp gió à, là muốn đắc đạo thành tiên sao? Nhìn có vẻ rất ảo diệu nha.”
“Đừng lắm lời nữa, sẽ gây thêm chuyện đấy, được không? Đừng có lúc người ta thống khổ nhất mà ngươi còn rắc thêm muối và ớt bột vào chứ, ngươi cũng thật quá không làm chuyện của người rồi.” Hướng Khuyết trừng mắt liếc hắn một cái, sau đó không chút ghét bỏ nào mà lại gần phía trước Lý Linh Ca.
Lý Linh Ca thần tình lạnh nhạt, dường như ngủ rất thơm ngọt, nếu không phải mùi thối gay mũi và khói xanh không ngừng tuôn ra thì ai cũng nhìn không ra nàng có vấn đề, ấn đường không có khí đen quấn quanh, trên người không có tử khí đeo bám, người quả thực không có vấn đề gì, sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.
Hướng Khuyết sờ sờ mạch của Lý Linh Ca, thai khí bình ổn không có gì đáng ngại, hài tử dường như cũng không có nhận đến ảnh hưởng gì, nhưng hắn lại nhận thấy một cách tinh tế rằng tiên thiên chi khí mà Lý Linh Ca đang thai nghén đang từ từ giảm bớt.
Phụ nữ mang thai sinh con chính là đại đạo, thiên đạo không can thiệp, tiên thiên khí tức ẩn chứa trong cơ thể nàng là độc nhất, hậu thiên không thể tu thành, chính là căn bản của khí và có khác biệt lớn so với khí tức thiên địa.
Tiên thiên chi khí cực kỳ khó có được, chẳng những có thể thai nghén thai nhi, cũng có thể tu luyện một số bí thuật.
Hướng Khuyết nhíu nhíu mày, quay đầu nói: “Cởi quần áo của nàng ra... cởi hết.”
Triệu Phóng Sinh chỉ hơi sững sờ một chút, sau đó không chút do dự nào mà ra tay lột sạch quần áo trên người lão bà mình, cơ thể Lý Linh Ca bị lột sạch dường như không nhìn ra bất kỳ điều dị thường nào.
“Gì đây, đây là cái gì?” Tào Thanh Đạo và Hướng Khuyết đồng thời phát hiện, dưới da thịt Lý Linh Ca nổi lên một cái bọc thịt lớn bằng ngón tay cái, bên trong cái bọc thịt rõ ràng bao khỏa thứ gì đó.
Vật kia đang từ từ du đãng khắp toàn thân Lý Linh Ca, từ ngực bụng xuống đùi, sau đó là tứ chi, không ngừng di chuyển.
“Tôi... trước đây chưa từng chú ý.” Triệu Phóng Sinh cũng ngây người, từ khi lão bà hắn xảy ra chuyện đến nay, hắn còn chưa từng lột sạch quần áo của nàng để xem, không ngờ trên người Lý Linh Ca thế mà lại còn có thứ này.
Hướng Khuyết đưa ngón trỏ ra từ từ chạm vào thứ đang du đãng kia, ngón tay của hắn vừa chạm vào cơ thể Lý Linh Ca, vật dưới da dường như sống lại vậy, đột nhiên tăng tốc du đãng, tựa hồ là đang tránh né ngón tay của Hướng Khuyết.
“Hừ, có thể chạy đến đâu?” Đầu ngón tay của Hướng Khuyết trên da thịt Lý Linh Ca cùng với thứ kia du đãng, sau đó từ từ tăng tốc, sau khi du đãng một lát, đầu ngón tay của hắn đột nhiên ấn xuống, vừa vặn chạm trúng cái bọc thịt kia.
Cái bọc thịt dưới đầu ngón tay của Hướng Khuyết đột nhiên giãy giụa kịch liệt, hắn cảm thấy trên ngón tay có một luồng lực đạo cực lớn truyền đến, lờ mờ có ý muốn giãy thoát, Hướng Khuyết tay trái từ trong túi vải buồm rút ra nửa đoạn mũi kiếm, nhanh chóng cắt ra một đường vết rách trên lớp da bao quanh đầu ngón tay.
“Chít... chít...”
Một cái bóng màu vàng nhạt đột nhiên từ trong vết da bị cắt vỡ của Lý Linh Ca nhảy ra, cái bóng kia vỗ hai cánh như quạt bồ, khá giống với ong mật, trong miệng kêu lên tiếng “chít, chít, chít” dồn dập.
“Bộp!” Hướng Khuyết đột nhiên đưa tay phải ra bắt lấy thứ đang bay về phía giữa không trung, sau đó giam cầm nó trong lòng bàn tay.
Trong tay Hướng Khuyết là một thứ mà tất cả mọi người trong phòng đều không nhận ra, thân thể màu vàng nhạt, hai bên sườn mọc cánh, có chút tương tự với ong mật nhưng khẳng định không phải, điều chính yếu nhất là ngũ quan của thứ này rõ ràng, hơn nữa sau khi bị Hướng Khuyết bắt lấy, nét mặt của nó thế mà lại trở nên hung dữ và sợ hãi, trong miệng không ngừng kêu gào, vô cùng nhân tính hóa.
“Cổ trùng, thế mà lại là thứ này?” Tào Thanh Đạo kinh ngạc kêu lên một tiếng.
Hướng Khuyết nói: “Dân tộc thiểu số kia, hẳn là người Miêu.”
Cổ trùng, người Miêu am hiểu nhất việc nuôi dưỡng, nội địa ít thấy, chỉ xuất hiện ở vùng Vân Quý Xuyên, cổ trùng cơ bản đều chứa cổ độc, người trúng cổ độc xong, thủ đoạn thông thường căn bản không cách nào giải trừ, trừ phi người thả cổ tự mình giải khai, nếu không mặc cho trình độ y tế của ngươi cao bao nhiêu cũng không có cách nào chữa khỏi người đã trúng cổ độc.
“Tôi đâu có đắc tội với người Miêu đâu.” Triệu Phóng Sinh hồi tưởng một lát xong thì ngơ ngác nói.
“Đưa ngày sinh tháng đẻ của lão bà ngươi cho ta.”
Triệu Phóng Sinh đem bát tự của Lý Linh Ca nói cho Hướng Khuyết, tay phải hắn giam cầm cổ trùng màu vàng nhạt, ngón trỏ trái và ngón giữa bấm đốt ngón tay một lát xong thì kinh ngạc nói: “Thì ra là thế, chết tiệt... quả nhiên lại có phần tiếp theo rồi.”
“Chuyện gì vậy?” Tào Thanh Đạo hỏi.
Hướng Khuyết nói: “Chuyện ở làng nghỉ mát Xà Sơn, tên mà ta diệt kia cũng không phải đơn độc tác chiến, thì ra hắn là người của Miêu trại.”
Người Miêu am hiểu nhất tà thuật và bí thuật, nuôi cổ chính là một trong số đó, Hướng Khuyết đoán chừng bọn họ luyện chế thi du khẳng định còn có công dụng khác, hơn nữa công dụng còn không nhỏ, nếu không mình diệt tên kia xong thì đại bản doanh của người ta lập tức cử người đến báo thù, nói ra thì Triệu Phóng Sinh và Lý Linh Ca lần này coi như là bị mình liên lụy rồi.
------oOo------