Nguồn: read.st
Lần xuất thủ này của Hứa Hạt Tử, Trần Trác Phong kinh ngạc, Hướng Khuyết và Kỳ Trường Thanh chấn kinh. Lão già này nhẹ nhàng phẩy tay liền thổi bay năm mạng người, ai cũng không nhìn ra hắn làm cách nào!
Hứa Sơn Lâm nhàn nhạt nói: "Các ngươi suýt nữa làm hỏng đại sự của ta, lẽ ra ta phải giết hết tất cả các ngươi mới có thể giải mối hận trong lòng ta. Bất quá, chẳng những trời cao có đức hiếu sinh, ta cũng có. Giết các ngươi chẳng qua là chuyện nhấc nhấc tay, đáng tiếc ta lại không thể dính vào nhân quả này. Mà không giết các ngươi ta lại cảm thấy uất ức, đây dường như là một lựa chọn khó xử? Không bằng thế này đi, ta cho các ngươi nửa phút thời gian, chỉ cần trong nửa phút này ai có thể biến mất khỏi tầm mắt ta, vậy mạng sống của hắn ta liền không thu. Nếu như ta còn có thể nhìn thấy các ngươi, vậy ta thấy ai liền phải giết kẻ đó, thế nào?"
Trần Trác Phong ngẩn người, trọn vẹn uất ức nửa ngày mới cắn răng nói: "Lão tiền bối, chúng ta đắc tội gì ngài sao?"
Trần Trác Phong hơi ngây người, hắn rõ ràng là đến để ám sát Hướng Khuyết, cho rằng hắn ở Càn Lăng có chuyện trọng yếu gì đó, vừa vặn mình có thể phủ để trừu tân gì đó, nhưng không ngờ hắn ngay cả Hướng Khuyết còn chưa chính thức đối mặt, đã nhảy ra một lão nhân bưu hãn đến phi lí, lấy lực lượng một người liền đem toàn bộ động thiên phúc địa của bọn họ áp chế.
"Ta là Võ Đang Thất Kiếm, trong ba mươi sáu Tiểu Động Thiên của động thiên phúc địa, Võ Đang......"
"Hai mươi giây rồi." Lão Hạt Tử ngắt lời hắn.
Trần Trác Phong lập tức im miệng, tính cách giết chóc quả quyết tự nhiên mà sinh ra. Ngay sau đó hắn không chút do dự xoay người thoáng có chút tụ lực, nhảy lên giữa không trung, sau lưng hắn một thanh lợi kiếm ra khỏi vỏ rồi bay xuống dưới chân hắn. Rồi một người một kiếm như lưu tinh xẹt qua bầu trời đêm, chỉ là khi hắn rời đi ánh mắt lạnh lùng liếc mắt nhìn vị trí Hướng Khuyết, khẽ mở môi.
Hướng Khuyết hiểu ý của hắn, Trần Trác Phong là đang nói, chuyện này còn chưa kết thúc.
"Các vị đạo hữu, chúng ta nhanh chóng rời đi......" Khi thân ảnh Trần Trác Phong biến mất, lưu lại một câu nói.
Khi Trần Trác Phong rời đi, những người khác của động thiên phúc địa bắt đầu lục tục rời đi. Bất quá bọn họ cuối cùng vẫn chậm nửa nhịp, ngoại trừ vài người thủ đoạn khá nổi bật nhanh chóng biến mất, còn có vài người bị bỏ lại cũng không đi xa. Thân hình Hứa Sơn Lâm đột nhiên động, lưu lại từng đạo tàn ảnh rồi đuổi theo vài người còn lại.
Về phía Hướng Khuyết, Lý Vĩ di chuyển cũng không có nhanh bao nhiêu, bởi vì hắn biết mình coi như người cuối cùng rời đi, có Hướng Khuyết ở đây cũng sẽ không nhìn hắn chết.
Khi Lý Vĩ đi qua bên cạnh Hướng Khuyết, thấp giọng nói: "Chuyện lần này, dường như chỉ là một lần Trần Trác Phong thăm dò, hắn nói có hậu chiêu chân chính, chỉ là chúng ta ai cũng không biết mà thôi, ngươi cẩn thận một chút."
Hướng Khuyết kinh ngạc hỏi: "Không phải lần này sao?"
Trước đó, Hướng Khuyết từng nghe nói, Trần Trác Phong muốn lưu lại hậu chiêu cho hắn, hắn cho rằng lần này đối phương mang người đến Càn Lăng giết hắn chính là hậu chiêu đó, nào nghĩ tới Lý Vĩ nói cho hắn biết đây chỉ là một lần xuất thủ mang tính thăm dò mà thôi, hậu chiêu chân chính còn ở phía sau.
Lý Vĩ lắc lắc đầu, nói: "Trần Trác Phong người này, vô cùng cẩn thận cẩn trọng, coi như người bên cạnh hắn có đôi khi làm chuyện trọng yếu gì cũng không đặc biệt tin tưởng, cho nên hậu chiêu này là gì bao gồm ta, chỉ sợ không ai rõ lắm, ta chỉ có thể khuyên ngươi một câu cẩn thận một chút."
Lý Vĩ đi rồi, trên mặt Hướng Khuyết nổi lên một mảnh mây đen.
Có hai chuyện hắn khá thất vọng, đầu tiên là Hứa Hạt Tử không thể một lần là xong đem tất cả mọi người đều giữ lại trên Lương Sơn, chuyện này hơi ngoài dự liệu của hắn, khiến như ý tính toán của hắn thất bại.
Chuyện thứ hai chính là, không ngờ tính toán của Trần Trác Phong đối với hắn còn chưa chân chính đến, cứ như vậy, vậy mình còn phải luôn đề phòng người này một chút.
"Đừng có đứng sững ở đó nữa, đi thôi, trở về." Hứa Hạt Tử thúc giục Hướng Khuyết một tiếng.
Hướng Khuyết sờ sờ mặt của mình, vô cùng không vui hỏi: "Lão già, vì sao ông lại nhân từ với bọn họ như vậy, vì sao lại tàn nhẫn với ta như vậy, ông nói xem, ta lớn lên so với bọn họ xấu hơn sao?"
Hứa Sơn Lâm kiên nhẫn giải thích: "Tình trạng của ta không cho phép mình tạo quá nhiều sát nghiệp, trên tay máu tươi quá nhiều đối với ta không có chỗ tốt gì. Dựa theo tính tình trước đây của ta những người này một kẻ ta cũng sẽ không bỏ qua, bất quá bây giờ không giống ngày xưa rồi. Nếu ta giết chóc quá nhiều, sẽ đối với ta ảnh hưởng rất sâu, cho nên phải khắc chế một chút, hiểu chưa? Còn nữa...... nói về tướng mạo, ngươi thật sự so với bọn họ khó coi hơn không ít, không phải là loại khiến người khác thích."
"Ông nói chuyện như vậy, thích hợp sao?" Hướng Khuyết liếc mắt nhìn hắn một cái, hơi u oán trả lời một câu.
Lão Hạt Tử đều lười phản ứng hắn, sải bước rời đi, sau đó Hướng Khuyết và Kỳ Trường Thanh cũng rời đi: "Côn Lôn, bên trong tình trạng hơi có chút phức tạp, ngươi liền đừng đi theo, chờ một chút là được."
"Ừ, chính ngươi cẩn thận."
Hướng Khuyết, Kỳ Trường Thanh và Hứa Sơn Lâm trở lại Càn Lăng, Lại Bản Lục đợi đến mức đã thình thịch rồi nước mắt lưng tròng nói: "Ta cho rằng, các ngươi không quan tâm ta nữa rồi."
Lời nói của Lại Bản Lục lướt qua bên tai Hướng Khuyết như một cơn gió, sự chú ý của hắn đều bị Minh Hà Phủ Thủy dưới chân hấp dẫn lấy.
Hướng Khuyết bọn họ rời đi trước sau không quá nửa giờ đồng hồ, nhưng chính là trong hơn hai mươi phút này, Minh Hà Phủ Thủy rõ ràng dâng lên không ít, khí đen có tính ăn mòn cực mạnh đã lan tràn đến bộ phận giữa phòng. Cũng chính là nói cho dù là bọn họ tử thủ ở đây, vậy không được bao lâu, Minh Hà Phủ Thủy dâng lên này cũng có thể nhấn chìm bọn họ.
Ông nội Vương Nhị Lâu lắc đầu nói: "Không rõ lắm, chúng ta ai cũng không động qua, nhưng nước sông này dâng lên lại cực nhanh, ta thấy lại có một giờ đồng hồ nữa, làm không tốt sẽ nhấn chìm đến mái nhà rồi."
Hướng Khuyết chà xát tay, nói: "Chuyện này khó giải quyết rồi."
Hứa Sơn Lâm quay đầu đột nhiên không đầu không đuôi nói với Vương lão đầu: "Bên ông thế nào rồi?"
Vương lão đầu ngẩn người, ngay sau đó mới phản ứng lại, lắc đầu nói: "Không phải phủ đệ của Uất Trì Cung."
Hứa Sơn Lâm trầm ngâm một lát, nói: "Theo ta, đi thôi."
Hai lão già thần thần bí bí nói hai câu, Hứa Sơn Lâm và Vương lão đầu đồng thời vọt tới phủ đệ của Tần Quỳnh. Trong Tần phủ này mặt đất một mảnh khô ráo, bên ngoài dòng nước chảy chậm rãi qua, nhưng lại không có một giọt Minh Hà Phủ Thủy nào thấm vào trong viện tử này, dường như bị ngăn cách ở bên ngoài.
Hướng Khuyết, Kỳ Trường Thanh và Lại Bản Lục đều đầy mặt nghi hoặc nhìn Hứa Sơn Lâm, hắn nhàn nhạt nói: "Cái gì cũng đừng hỏi, đi theo vào là được."
Khi Hứa Sơn Lâm nói câu này, trên mặt đột nhiên không hiểu sao lại thêm một tia bi thương, trong đó còn xen lẫn cảm xúc dường như vô cùng phức tạp, nhìn khiến người ta thoáng có chút không hiểu ra sao cả.
Hứa Sơn Lâm thở dài một hơi, trong miệng thủy chung lẩm bẩm một câu nói.
"Cảnh còn người mất, cảnh còn người mất......"
------oOo------