Nguồn: read.st
Vương Côn Luân ẩn mình trên cây tựa như một con báo đang rình con mồi, trong đôi mắt của hắn thấm đẫm một cỗ sát ý nồng đậm, nhưng toàn thân trên dưới lại cố ý kềm nén cỗ sát khí đang ngưng tụ chuẩn bị bùng phát, hắn biết trong số những người đến bên dưới khẳng định có cao thủ, cho dù là một tia sơ suất cũng sẽ bại lộ nơi ẩn thân của mình.
Nòng súng chĩa xuống, đung đưa qua lại, lúc đầu là khóa chặt vào ba người Long Hổ Sơn, ba người này gần hắn nhất, hắn có trên bảy thành nắm chắc có thể bắn chết một người rồi lại diệt thêm một người nữa, nhưng cuối cùng Vương Côn Luân đã từ bỏ lựa chọn này, mà quay sang chĩa nòng súng về phía một người khác gần họ hơn, bởi vì chỉ có trong tay hắn là một khẩu súng trường tấn công kiểu 92.
Vương Côn Luân nhẹ nhàng hút một hơi khí, híp mắt đưa tâm ngắm nhắm vào sau gáy của người cầm súng kia, ngón tay đã đặt trên cò súng.
Ngay trong một khoảnh khắc này, thủ hạ họ Tiết của Lưu Khôn đột nhiên dựng tóc gáy, đó là tiềm thức được rèn luyện từ sự động sát nguy cơ lâu dài, hắn thậm chí còn chưa kịp nghĩ kỹ, liền không hề có dấu hiệu gì mà hai chân hơi khuỵu xuống nhảy vọt sang một bên.
“Ầm!”
Viên đạn xẹt qua đầu hắn, xuyên qua bên tai của hắn, tạo ra một vết máu trên tai phải của hắn.
Vương Côn Luân nhíu mày, không ngờ ngay khoảnh khắc hắn bóp cò, hắn rốt cuộc vẫn không kềm chế được sát cơ của mình mà bị đối phương đoạt mất tiên cơ, né tránh được phát súng này.
Một phát súng không trúng, Vương Côn Luân liền biết mình khẳng định không thể diệt được người này rồi, liền vội vàng xoay nòng súng nhắm vào một người khác còn chưa kịp phản ứng, sau đó liên tục bóp cò.
“Ầm, ầm, ầm!” Liên tiếp ba viên đạn xuyên nòng bắn ra, lần này Vương Côn Luân không thất thủ, người bị trúng đạn nơi ngực liền phun ra một đoàn huyết hoa, lập tức bỏ mạng.
Khi tiếng súng đầu tiên vang lên, người phản ứng nhanh nhất chính là trung niên nhân họ Tiết cùng Lý Thu Tử và Triệu Lễ Quân, Tô Hà, bốn người này lập tức lao mình ngã xuống đất tìm kiếm chỗ ẩn nấp, những người còn lại đều chậm một nhịp, còn người xui xẻo nhất thì bị Vương Côn Luân ba phát súng lấy mạng.
“Đột đột đột, đột đột đột!” Thủ hạ của Lưu Khôn sau khi ngã xuống đất liên tục mấy lần lăn lộn trốn ra phía sau một gốc cây, sau đó hai tay cầm súng theo hướng tiếng súng vang lên mà bóp cò, đạn dược lập tức trút xuống, bay về phía cành cây nơi Vương Côn Luân ẩn thân.
“Phù phù!” Vương Côn Luân từ trên cây rơi xuống đất, nhưng trong tay hắn vẫn còn nắm chặt súng, người ngã trên mặt đất, súng cũng không buông tay, Vương Côn Luân ngửa thân trực tiếp vung tay lần nữa khai hỏa.
“Ầm, ầm!” Viên đạn bay xiên từ trong nòng súng bắn ra, trúng vào sau lưng của một người đang liều mạng ẩn nấp.
“Mẹ kiếp, trước khi chết lại diệt được một tên nữa, cũng coi như đủ vốn rồi!” Vương Côn Luân tiêu sái cười một tiếng, từ bỏ chống cự.
Cách nơi này ngoài một cây số.
Hướng Khuyết, Vương Lão Đản và Vương Huyền Chân bỗng nhiên sửng sốt, tiếng súng vang dội trong rừng khiến cả ba người đều bị choáng váng, tiếng súng vang lên liên tục kia ai cũng nghe ra được khẳng định không phải là tiếng súng săn hai nòng hoặc một nòng, nếu không phải thợ săn thì sao trong rừng này lại vang lên tiếng súng được?
“Mẹ kiếp, tiếng súng à?” Vương Huyền Chân nhíu mày mắng: “Nơi này thật tà tính nha, sao còn xảy ra giao hỏa trong rừng rậm vậy chứ, là bọn buôn ma túy đen ăn đen hay cảnh sát bắt người thế?”
“Không có chuyện đó đâu, sơn lâm bên này đều không có đường, chẳng thông đi đâu cả, căn bản sẽ không có ai đi về phía nơi này, ta đến đây hơn mười năm rồi chưa từng gặp phải tình trạng này, ai da, ta nói này, yêu đương gì thì yêu nhưng liên quan gì đến chúng ta đâu, mau đi cho rồi, thời buổi này những chuyện không liên quan đến mình thì bớt tò mò đi thì mới sống lâu được”. Vương Lão Đản thúc giục hai người, hắn bây giờ ngay cả sinh tử của mình cũng không màng tới, không có chuyện gì có thể gây nên sự chú ý của hắn.
“Ừm, lời này nói có lý, hành tẩu giang hồ gặp chuyện náo nhiệt thì bớt chen lấn đi tới, để máu bắn lên người cũng xúi quẩy”. Vương Huyền Chân càng tinh ranh hơn, tình huống không rõ nguyên do hắn từ trước đến nay đều hiếu kỳ, cùng một tâm tư với Vương Lão Đản, gặp phải chuyện như vậy nhất định phải tránh xa mà đi qua.
Hướng Khuyết lại không hề nhúc nhích, hắn mơ hồ cảm giác được một sợi dây nhân quả trên người mình đã bị chạm tới.
“Đi, qua đó xem một chút” Hướng Khuyết theo tiếng súng cất bước đi qua.
Vương Huyền Chân lập tức nổi giận: “Ngươi mẹ kiếp có phải rảnh rỗi quá không? Đến lúc nào rồi mà còn nghĩ đi xem náo nhiệt chứ hả? Đạn lạc không có mắt, lỡ bị thương thì đi đâu mà nói lý chứ?”
“Đi theo ta qua đó xem một chút!” Hướng Khuyết tăng tốc bước chân đuổi theo, làm ngơ những lời của Vương Huyền Chân.
“Mẹ kiếp, ở chung một chỗ với tên này thì không có chuyện tốt nào cả!” Vương Huyền Chân tức giận mắng.
“Ha ha, bằng hữu của ngươi thật là ngây thơ chất phác nha, thấy náo nhiệt liền muốn đi tới chen vào, hắn sao lại sống đến bây giờ được vậy? Thời buổi này mà không bị người ta đánh chết hai lần thì mộ tổ nhà hắn chắc không ít khói bốc lên nhỉ?”. Vương Lão Đản với kiến giải khá cao nói một câu.
Trung niên nhân họ Tiết một cước giẫm lên tay phải của Vương Côn Luân, nòng súng chĩa vào đầu hắn, nhổ ra cục đờm phun lên mặt Vương Côn Luân: “Ngươi cũng ngưu bức thật đó, lâm tử còn muốn kéo ta lót lưng, ha ha…… mẹ kiếp, lúc ta chơi súng thì tiểu tử ngươi không biết còn ở đâu nữa, ngươi có thể là đối thủ sao?”
Vương Côn Luân nhếch miệng cười nói: “Vậy ta khẳng định không phục, hay là hai ta đối đầu một cái đi, xem là súng của ta dễ dùng hơn hay là đạn của ngươi có mắt rồi”.
“Ta giống như hổ vậy, đối đầu với ngươi một phen thắng thua ta có được lợi ích gì đâu? Chính phủ còn có thể trao cho ta một cái giải thưởng sao?”. Người họ Tiết lại chĩa nòng súng vào sâu hơn một chút, nói: “Nghiêng đầu đi, trước khi chết cũng đừng trừng mắt nhìn ta, ta nhát gan ban đêm dễ gặp ác mộng”.
“Tiết ca, quên chút chuyện rồi phải không?” Triệu Lễ Quân chặn hắn lại một cái, nói: “Đồ vật không có ở trên người hắn, ngươi giết chết hắn thì hắn cũng chết vô ích, chúng ta sẽ bạch mang hoạt một chuyến”.
“Đồ vật đâu?”
Vương Côn Luân bĩu môi một cái, nói: “Ngươi xem, ta đằng nào cũng mẹ kiếp chết rồi, vậy khẳng định là không thoát được nữa, lâm tử kéo theo hai tên lót lưng coi như ta kiếm lời, nhưng nếu ta có thể khiến các ngươi một chuyến tay không, vậy ta khẳng định càng cao hứng hơn phải không?”
Thủ hạ của Lưu Khôn buông súng xuống, rút ra một thanh quân đao từ trên bắp chân, hướng về phía tay trái của Vương Côn Luân đột nhiên vung ra ngoài.
“Phốc!” Mũi đao thẳng tắp cắm vào mu bàn tay của hắn, ngập thẳng đến chuôi đao, thân thể Vương Côn Luân căng cứng lại, nhưng cứ thế mà không rên lấy một tiếng.
Trung niên nhân họ Tiết nhàn nhạt nói: “Nói đi, nếu không ta còn phải ra thêm một đao nữa”.
“Ha ha, ngươi bày ra chút Thập Đại Khốc Hình của Mãn Thanh đi, tả một đao hữu một đao thì có thể đã ghiền sao?” Vương Côn Luân mắt liếc con dao cắm trên mu bàn tay rồi nói.
“Côn Luân, miệng vẫn cứng như vậy sao”. Lý Thu Tử đi tới, ngồi xổm ở trước người Vương Côn Luân, khá bi thương nói: “Đồng môn sư huynh đệ một chuyến, ta cũng không muốn nhìn ngươi chịu khổ, ngươi đem đồ vật nhổ ra ta đem đầu ngươi cắt xuống rồi hồi sơn nộp mạng, thế nào?”
Vương Côn Luân nhàn nhạt cười nói: “Lý sư huynh, điểm này của ngươi ta vẫn luôn rất thưởng thức, không thổi ngưu bức không nói dối, cái gì nên là cái đó thì là cái đó, ngươi xem ta đều hiểu rõ ngươi đến thế rồi, vậy ngươi có phải cũng rất hiểu rõ ta không? Ngươi còn có tất yếu phải khuyên can sao?”
“Ừm, ở trên núi chung sống hơn mười năm thì có cái gì mà không hiểu rõ sao”. Lý Thu Tử với vẻ mặt im lặng từ trong đạo bào lấy ra ba cây ngân châm, ba cây ngân châm này có kiểu dáng cực kỳ cổ quái, đầu kim thô to và bằng phẳng, đuôi kim cư nhiên được điêu khắc một cái đầu động vật cổ quái, cả cây kim tuy là màu bạc nhưng trong đó lại tỏa ra một cỗ hắc quang mê hoặc lòng người.
Nhớ trang web Quan Thuật trong một giây: . Địa chỉ đọc trên di động: m.
------oOo------