Nhiều ngày sau, quả nhiên, Hướng Khuyết, Kỳ Trường Thanh và Phục Thi đã hội ngộ tại nơi mai phục lúc trước. Chỉ là trạng thái của Kỳ Trường Thanh rất không tốt, Phục Thi thì giống như chỉ còn lại nửa cái mạng.
Hai người hầu như toàn thân trên dưới đều là vết kiếm, vết thương chằng chịt, có vết còn sâu đến tận xương. Lúc Đại sư huynh nói chuyện thì rõ ràng hơi thở không đủ, khóe miệng còn rỉ bọt máu, hẳn là nội thương trong cơ thể vẫn chưa lành hẳn.
"Có thể sống mà gặp lại đã là tốt rồi. Người kia rất mạnh, ít nhất thì ở Mạt Lộ sơn, những tổ sư của chúng ta cũng không sánh bằng hắn. Hơn nữa, trong tay người này, thanh kiếm kích kia còn có một kiện Tiên đạo pháp khí. Nếu không có Phục Thi ở phía trước gắng gượng chống đỡ, ta có lẽ ở dưới tay hắn còn không chịu nổi ba hiệp, chênh lệch về cảnh giới thật sự quá lớn..."
Lúc Đại sư huynh nói những lời này, không hề có cảm giác suy sụp, ngược lại thì trong ánh mắt lại lóe lên quang mang hưng phấn và vui mừng, đây là lần đầu tiên hắn giao thủ với cường giả Độ Kiếp kỳ.
Hướng Khuyết nhẹ giọng nói: "Ta cũng chẳng mạnh hơn ngươi là bao, người nữ nhân kia đuổi ta như một con chó hoang. Nếu không phải ta trốn vào trong hang núi, đối phương không dám đuổi vào thì chỉ sợ huynh đệ chúng ta đã phải chôn xương ở trong động phủ này rồi."
Kỳ Trường Thanh và Hướng Khuyết nhìn nhau cười một tiếng, khá có cảm giác máu chiến sôi trào. Bọn họ đều thuộc loại tiểu cường đánh không chết, gặp phải đối thủ mạnh hơn mình, đều mang ý nghĩ "Hắn mạnh mặc kệ hắn mạnh, gió nhẹ thổi núi xanh. Hắn ngang mặc kệ hắn ngang, trăng sáng rọi sông lớn", làm gì có chuyện sợ hãi?
Hướng Khuyết từ trên người móc ra viên Đế quân đại ấn kia.
Kỳ Trường Thanh lập tức "phù phù" một tiếng chân mềm nhũn, người liền quỳ lạy ở trên mặt đất. Đây là hoàn toàn không bị khống chế, mà không phải xương cốt của hắn quá mềm.
Kỳ Trường Thanh lại liếc nhìn Đạo điện giữa không trung, như có điều suy nghĩ nói: "Đây là đồ của Đại Đế sao? Cảm giác của ta, nó giống với tòa Thiên Không chi thành kia."
Hướng Khuyết cười cười, liếm môi nói: "Điều thú vị là, huynh đệ chúng ta suýt chết ở trong động phủ này, nhưng không chết lại gặp phải một cơ duyên tốt đẹp. Ngươi biết trong hang núi kia là gì không? Một con Côn Bằng, một con chim rất rất lớn, ta thấy sợ không phải còn lớn hơn núi Thanh Sơn rồi..."
Kỳ Trường Thanh nghe Hướng Khuyết kể lại quá trình hắn ở trong hang núi, từ lúc ban đầu kinh hồn bạt vía, đến sau này một hồi thu hoạch, hai người đều thở dài không thôi. Nhưng tổng thể mà nói, ý tưởng của Hướng Khuyết thật sự là không tệ, nếu một viên trứng Côn Bằng có thể ấp nở ra thì từ nay về sau hắn lên trời xuống đất trên cơ bản đều không phải là chuyện khó khăn gì.
Côn Bằng trong chớp mắt liền có thể giương cánh vạn dặm, thần thông này ở trong động thiên phúc địa cho dù là cường giả Độ Kiếp kỳ cũng chưa hẳn có thể đạt được, cho nên nói về đào mệnh, đây tuyệt đối là một cách không tồi.
Kỳ Trường Thanh cười mắng nói: "Mạng chó của ngươi thật sự là không tệ, mấy lần đều có thể hóa hiểm thành an."
"Đương nhiên rồi, ta thế mà tương đương với mở hack để tiến vào động thiên phúc địa, không ngờ tới Tiên giới, cái hack này thế mà vẫn còn!" Hướng Khuyết ngạo nghễ nói.
Hai người trò chuyện một lát, sắp xếp rất nhiều chuyện, bọn họ khoanh chân ngồi dưới đất, yên lặng nhìn tòa Đạo điện kia, Phục Thi ở một bên cũng im lặng không tiếng động.
Không nghi ngờ gì, tâm tư của hai người bây giờ đều ở trên tòa Đạo điện kia. Đồ vật trong động phủ này, nói không hề đắc ý chút nào, bọn họ trên cơ bản đã không còn để mắt tới. Thứ giá trị nhất ở đây, thứ làm người ta thèm muốn nhất, chính là truyền thừa của Đế quân trong đại điện.
Hướng Khuyết chống cằm nói: "Sư huynh à, huynh nói xem huynh tại sao lại tốt số như vậy? Dựa vào cái gì quả ta hái xuống, huynh phải ăn trước? Truyền thừa của vị Đại Đế kia tại sao hết lần này tới lần khác lại chọn huynh, mà không phải ta?"
Kỳ Trường Thanh cười xoa đầu hắn nói: "Có thể không nhìn mặt, nhìn là khí chất chăng?"
Hướng Khuyết tức giận trợn trắng mắt, trong miệng thì rất bất mãn nhưng trong lòng tự nhiên lại khá vui vẻ. Hắn và Kỳ Trường Thanh có cần phải phân biệt lẫn nhau sao?
Sắc trời tối đen.
Hai người vẫn luôn đang nghiên cứu, khi nào mở tòa Đạo điện này, sau khi vào trong vơ vét một phen rồi lại ra, rồi nên làm sao để rời khỏi tòa Tiên nhân động phủ này. Bởi vì người đến từ Tiên giới còn có mười một người, hai người bọn họ cảm thấy khi bọn họ tiến vào Đạo điện, khẳng định sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ. Có lẽ người khác chưa hẳn có thể đi theo vào, nhưng sau khi bọn họ phát hiện ra nhất định sẽ ôm cây đợi thỏ.
Đợi đến khi bọn họ từ trong Đạo điện đi ra, làm sao rời khỏi Tiên nhân động phủ này trở về Tây Hải Tuyệt Địa, ngược lại là thành một vấn đề khó.
"Ta cảm thấy, bọn họ hẳn sẽ không ở lại đây không dứt, rốt cuộc sẽ có ngày rời đi. Cơ hội duy nhất của chúng ta chính là ẩn mình bên trong, ẩn mình đến khi nào bọn họ rời đi, chúng ta lại thừa cơ ra ngoài, sau đó mở ra con đường thông đến động thiên phúc địa." Hướng Khuyết sắp xếp hồi lâu, cùng Kỳ Trường Thanh dường như cũng chỉ tìm được một cách như vậy.
Kỳ Trường Thanh gật đầu một cái, nói: "Khi nào vào?"
Hướng Khuyết nghĩ nghĩ, nói: "Không thể nào để bọn họ không chú ý tới, vậy cũng chỉ có thể để bọn họ đoán không được là chuyện gì, là ai đang mở tòa Đạo điện kia rồi..."
Nhiều ngày sau, Hướng Khuyết và Kỳ Trường Thanh vẫn luôn ẩn nấp, một chút cũng không động đậy, cố gắng giảm thiểu việc mình gặp gỡ những người khác, dùng cách này để đảm bảo an toàn lớn nhất của bọn họ. Thông qua lần trước giao phong ngắn ngủi với Tiết Siêu và Đường tiên tử, hai người đều đã xác nhận, bản lĩnh của mình quả thật là quá yếu kém rồi.
Quả nhiên, trong những ngày ẩn nấp này, từng có hai lần đều có người ở trên trời lóe lên rồi biến mất. Hai người bọn họ đều may mắn vì mình đã không quá cấp bách.
Nhoáng một cái, bọn họ đến Đại Đế động phủ đã có hơn một tháng rồi.
Gần đây ba năm ngày, đều không còn nhìn thấy có người từ phía trên đi qua.
Kỳ Trường Thanh và Hướng Khuyết đều hít một hơi thật dài rồi thở ra, tâm tư bắt đầu cuồn cuộn lên. Chờ đợi thêm nữa đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi, cho nên hai người hôm nay quyết định mở Đạo điện.
Côn Bằng từng nói với Hướng Khuyết, cách thức mở Đạo điện thật ra rất đơn giản, viên đại ấn này chính là tượng trưng thân phận của Đế quân, ngươi chỉ cần tay cầm bay về phía cửa chính của đại điện tự nhiên liền có thể đường hoàng tiến vào.
Tối hôm đó, trên trời dưới đất đều một mảnh đen kịt, Kỳ Trường Thanh và Hướng Khuyết còn có Phục Thi từ từ bay lên giữa không trung, dần dần bay lên trên, tới gần Đạo điện.
Trong tay Hướng Khuyết cầm viên Đế quân đại ấn kia, Kỳ Trường Thanh và Phục Thi ở hai bên hắn. Ba người vẫn luôn bay đến khi cách đại điện không đến trăm mét, liền rõ ràng cảm nhận được luồng uy áp thuộc về Đại Đế kia, nặng nề đè xuống.
Nhưng ngay sau đó luồng uy áp kia liền lặng yên mà tan đi, tất cả đều hóa thành hư vô. Hướng Khuyết giơ đại ấn bay đến trước cửa Đạo điện, thân hình lập tức liền dừng lại. Cánh cửa lớn cao ít nhất mười mấy mét kia mang đến cho người ta cảm giác áp bách trầm trọng, thật giống như trước mặt có một tòa thái sơn muốn đổ xuống vậy.
"Ầm ầm..." Ngay lúc này, cửa lớn của đại điện đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang trời, hai cánh cửa lớn liền hướng về hai bên tách ra.
Một đạo hào quang rực rỡ lóa mắt từ trong cửa bắn thẳng về phía chân trời.
Cùng lúc đó, ở các nơi của Đại Đế động phủ, mấy đạo thân ảnh vốn dĩ sắp sửa nghỉ ngơi trong nháy mắt bị đánh thức, sau đó đồng thời bay đến giữa không trung, từ xa liền nhìn thấy có ba bóng người đứng tại trước cửa Đạo điện.
Mà Đạo điện đang từ từ mở ra cánh cửa lớn, dường như đang nghênh tiếp bọn họ đi vào.
Đường tiên tử không thể tin được nói: "Bọn họ, làm sao có thể..."
------oOo------