Nguồn: read.st
Tất cả thẻ phòng của một đoàn người này đều do Thẩm Kiến Uy bảo quản ở đây, muốn vào phòng mà không có sự đồng ý của bản nhân thì ngươi liền phải tìm hắn.
Nhưng Thẩm Kiến Uy có thể đem thẻ phòng cho Hướng Khuyết sao?
"Hướng tiên sinh, ngươi đây là đang phạm tội," Thẩm Kiến Uy nghiêm nghị nói.
"Nhanh lên đi, đây đang chờ thị tẩm đây," Hướng Khuyết cúi đầu nhìn xuống thời gian, cách mười hai giờ còn không đến năm phút.
Đầu Thẩm Kiến Uy lắc như trống bỏi tựa như nói: "Hay là...... ta trước tiên hỏi Vân gia một chút?"
"Ai, ngươi xem đó không phải là Vân gia sao?" Hướng Khuyết trừng mắt chỉ chỉ phía sau hắn.
Thẩm Kiến Uy phản xạ theo điều kiện quay đầu lại, Hướng Khuyết duỗi ra hai ngón tay trực tiếp từ trong túi hắn cầm ra một xấp thẻ phòng.
"......" Thẩm Kiến Uy lập tức không nói nên lời đến mức muốn khóc, bắp chân có chút muốn rút gân: "Hướng, Hướng tiên sinh, ở Hồng Môn ai cũng đều biết, mấy năm trước có người để ý Nhị tiểu thư, những kẻ không có quan hệ thì hiện tại ở Đàn Hương Sơn đều đã trở thành công án không đầu, những kẻ có quan hệ thì thấy Nhị tiểu thư cũng run bắn. Ta trở về nước liền có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với một câu nói: không tìm đường chết thì sẽ không chết."
"Đinh!" Thẻ phòng quét một cái, cửa phòng mở ra. Hướng Khuyết nhe răng quay đầu cười nói: "Hay là hai chúng ta ở chung một chỗ nhé?"
"Quang đương!" Thẩm Kiến Uy đâm vào bức tường phía sau, muốn khóc mà không ra nước mắt.
"Nếu không vào thì ngoan ngoãn đứng yên đó cho ta," Hướng Khuyết xoay người liền đi vào trong phòng, "phịch" một tiếng khóa trái cửa phòng lại.
Thẩm Kiến Uy với vẻ mặt khó xử đi đến phòng Tư Đồ Thịnh Vân, "quang, quang, quang" gõ cửa phòng.
Tư Đồ Thịnh Vân vừa mới chợp mắt đã bị gõ cửa làm tỉnh, mở cửa nhíu mày hỏi: "Chuyện gì?"
"Vân, Vân gia," Thẩm Kiến Uy nuốt một ngụm nước bọt, chần chừ nói: "Hướng tiên sinh vừa rồi cầm ra thẻ phòng từ chỗ ta rồi đi đến phòng của Nhị tiểu thư."
"Ừm, ta biết rồi," Tư Đồ Thịnh Vân thoáng sửng sốt, sau đó gật đầu rồi thế mà trực tiếp đóng cửa phòng lại.
Thẩm Kiến Uy chớp chớp đôi mắt nhỏ mê mang ngây người thật lâu, không nói nên lời mà gãi gãi đầu, không biết phải làm sao.
Trong phòng Tư Đồ Tư Thanh, Hướng Khuyết xoa mũi nói: "Mùi hương cơ thể của nữ nhân này thật khác lạ, thế mà lại là một cỗ mùi thì là."
Trong phòng tràn ngập một cỗ mùi vị cực kỳ gay mũi khó ngửi, chẳng những sặc mũi mà thậm chí còn có chút sặc cả tâm can. Ngửi một cái liền trực tiếp từ trán đến dạ dày, tất cả đều phiên giang đảo hải (*dời sông lấp biển), khiến người ta vô cùng khó chịu.
Tư Đồ Tư Thanh ở là một căn hộ, đi qua phòng khách chính là phòng ngủ, nhưng trên giường lại không có người nằm. Hướng Khuyết xoay người lại trở lại phòng khách, đi đến bên cạnh đẩy cửa phòng vệ sinh ra.
Trong phòng vệ sinh, mùi sặc mũi này càng nặng hơn.
Trong bồn tắm trắng tinh, có một bóng người thon thả đang nằm, trần truồng.
Vòi nước ào ào chảy vào trong bồn tắm, sau khi nước đầy đã tràn hết ra ngoài. Nước chảy ra từ vòi là trong nhưng nước trong bồn tắm lại có màu xanh vàng.
Một tay Tư Đồ Tư Thanh rũ xuống bên ngoài bồn tắm, trên cánh tay gần chỗ cổ tay có một vết thương rất không quy tắc. Trong móng ngón tay trái của nàng đỏ lòm, bên trong lẫn lộn huyết nhục. Vết thương trên cổ tay này rõ ràng là bị chính nàng dùng lực đạo cực lớn mà sinh sinh cào nát.
Cổ tay chính là nơi động mạch, một khi vết thương sâu rồi liền sẽ không ngừng chảy máu. Nếu không, người tự sát đều sẽ chọn cắt mạch ở đây. Nhưng máu chảy ra từ vết thương của Tư Đồ Tư Thanh lại rất kỳ lạ, điều càng quỷ dị hơn là mỗi khi máu tươi từ vết thương của nàng rỉ ra, máu còn chưa nhỏ xuống đất thế mà liền biến mất vào hư không.
Dường như giống như là máu của Tư Đồ Tư Thanh bị hút đi vậy, nhưng lại không biết đó là vật gì.
Hướng Khuyết cũng có chút mơ hồ, tình trạng này quá quỷ dị, thế mà hoàn toàn có chút không hiểu là chuyện gì. Theo lý mà nói, tình huống này Tư Đồ Tư Thanh nhất định là chiêu phải tà vật, hoặc là bị quỷ nhập vào thân. Nhưng hết lần này tới lần khác, trong phòng lại không có chút âm khí nào. Với đạo hạnh của Hướng Khuyết, nếu trong căn phòng này có thứ gì bẩn thỉu thì hắn còn chưa tiến vào đã phải có cảm ứng rồi.
"Bật!" Hướng Khuyết châm một điếu thuốc, ngồi xổm trên mặt đất nhìn bàn tay của Tư Đồ Tư Thanh rũ xuống bên ngoài bồn tắm.
Máu vẫn còn đang thấm ra ngoài, nhưng vẫn cứ biến mất vào hư không.
"Kinh nghiệm quá ít, hơi có chút mộng bức a," Hướng Khuyết gãi gãi đầu, vô cùng cạn lời, đây thật sự là lần đầu tiên hắn đụng phải tình trạng này.
Hướng Khuyết duỗi ra một ngón tay, điểm vào trên cổ tay Tư Đồ Tư Thanh. Trên ngón tay để lộ ra từng cỗ thiên địa chi khí nồng đậm tràn vào vết thương.
Máu không chảy nữa, nhưng vết thương vẫn còn đó.
Thiên địa chi khí trình độ này là hoàn toàn có thể khiến vết thương của một người bình thường nhanh chóng kết vảy, có hiệu dụng lành rất tốt, nhưng hiển nhiên lại đối với Tư Đồ Tư Thanh một chút hiệu quả cũng không có.
Sau một lát, chỉ cách không đến một phút, trên cổ tay nàng lại có máu bắt đầu chảy ra ngoài.
"Cứ thế này tiếp diễn, không phải mẹ nó biến thành thây khô rồi sao?" Hướng Khuyết nhíu mày nói.
Hướng Khuyết đứng dậy, trong phòng tắm đi đi lại lại mấy bước chân, nhất thời cảm thấy đầu óc có chút không đủ dùng, vấn đề này đã làm hắn mơ hồ.
"Để BOSS nhà ngươi qua đây," Hướng Khuyết mắt liếc Tư Đồ Tư Thanh đang trần truồng trong bồn tắm, lại dặn dò một câu: "Chính hắn qua đây là được rồi."
"À, cái này Hướng tiên sinh, ngươi xác định để ta tìm Vân gia đến phòng của Nhị tiểu thư, rồi ngươi vẫn còn ở đây sao?"
"Đừng có rề rà, trơn tru lên đi," Hướng Khuyết không kiên nhẫn thúc giục nói.
Mấy phút sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Tư Đồ Thịnh Vân vẫn luôn đứng ở phòng của mình không ngủ, hắn biết Tư Đồ Tư Thanh nhất định là có vấn đề rồi, nếu không Hướng Khuyết sẽ không nửa đêm chui vào phòng của nàng.
"Vào đi, ngươi trở về đi," Hướng Khuyết đem Thẩm Kiến Uy ngăn trở lại, rồi sau đó đóng cửa phòng.
Tư Đồ Thịnh Vân vừa nhìn Tư Đồ Tư Thanh đang nằm trong bồn tắm liền bị dọa giật mình.
"Tự, tự sát? Không có đạo lý đó,"
Hướng Khuyết lắc đầu nói: "Ngươi từng thấy cắt cổ tay là dùng móng tay mà không cần dao bao giờ chưa? Cái này gọi là tự tàn, không liên quan gì đến tự sát."
"Đó là tự tàn?"
"Cũng không phải......" Hướng Khuyết tiếp tục lắc đầu.
Tư Đồ Thịnh Vân càng mơ hồ hơn, cầm ra điện thoại liền ấn ba phím.
Hướng Khuyết đè lại tay của hắn, mắt liếc ba con số "một hai không" trên màn hình, nói: "Chuyện này ngươi có tìm bác sĩ đến cũng vô dụng, vấn đề ta không giải quyết được thì ngươi chính là đem tất cả bác sĩ giỏi nhất Thượng Hải tìm đến, hắn cũng bó tay chịu trói."
"Vậy liền trước hết nâng nàng về giường đi, ta lại tìm người đem quần áo của nàng mặc vào, cứ ngâm mình ở trong nước thế này cũng không được."
Hướng Khuyết ừ một tiếng, sau đó lại nói: "Tiện thể ngươi tìm xem, những người gần đây cùng Tư Đồ Tư Thanh ở chung một chỗ, gọi bọn họ qua đây, tra một chút con gái ngươi trước đó đều từng đi qua những nơi nào."
Hướng Khuyết cảm thấy, chuyện khiến chính mình có chút mơ hồ này có lẽ phải bắt đầu tìm từ nguồn gốc. Nếu chỉ tra cứu như vậy thì căn bản là không thể lý giải rõ ràng đầu mối, nhất định phải tìm ra mối quan hệ nhân quả này mới được.
Biết được nguyên nhân, mới có thể thuận nước đẩy thuyền mà lôi ra vấn đề.
Tư Đồ đại BOSS gọi một cú điện thoại, rạng sáng một giờ, đội ngũ của Tư Đồ Tư Thanh khẩn trương được triệu tập đến.
Bookmark trang web này để đọc tiểu thuyết mới nhất!
Một giây ghi nhớ Quan Thuật Võng: . Địa chỉ đọc bản di động: m.
------oOo------