Nguồn: read.st
"Két" Ngoài cửa Kim Bích Huy Hoàng có xe dừng lại, hai chiếc xe cảnh sát của đồn công an khu vực đã tới, một đội cảnh sát tiến vào.
Họ hỏi qua một cách đơn giản về nguyên nhân gây ra, diễn biến của sự kiện, còn như kết quả thì đã quá rõ ràng, Trương Quế Toàn bộ đều bị đánh thành đầu chó rồi, đó chính là kết quả.
Cảnh sát trực tiếp rút ra ba bộ còng tay, nói với đám người Hướng Khuyết: "Các ngươi không biết là ở kinh thành gây chuyện, tội sẽ thêm một bậc so với nơi khác sao, nơi công cộng, giữa ban ngày ban mặt đánh người thành thế này, đều được tính là trọng thương rồi, không phải bình thường kiêu ngạo đâu".
Hướng Khuyết chắp tay sau lưng, bĩu môi với Tào Hạo Nhiên nói: "Hắn cũng bị đánh, bắt ta đi thì được, người bị hại này coi như xong đi?"
"Cảnh sát phá án, cần ngươi dạy sao? Ngươi làm, hay là ta làm hả"
Nơi như Kim Bích Huy Hoàng, dân chúng bình thường không biết ở đây có bối cảnh gì, nhưng đồn công an trong khu vực có thể không hiểu rõ sao, chí ít những lúc kiểm tra đột xuất họ đều đi vòng qua Kim Bích Huy Hoàng, dù là trong đợt truy quét gắt gao cũng chỉ đến đi cho có lệ, ai mà không biết ông chủ ở đây có bối cảnh thông thiên chứ, cho nên cảnh sát khi xuất cảnh đã mang thái độ thành kiến thiên vị về phía Kim Bích Huy Hoàng.
Cảnh sát có chút không kiên nhẫn nói: "Chuyện của các ngươi vào trong rồi từ từ khai báo, bây giờ là người hiềm nghi, thành thật một chút, đừng có quấy rối lung tung".
Vương Huyền Chân chớp chớp đôi mắt ti hí trí tuệ, chậm rãi nói: "Ta tố cáo ở đây có những hành vi phi pháp như bán dâm chơi gái, ta là người hiềm nghi không giả, nhưng người hiềm nghi cũng có quyền tố cáo chứ nhỉ. Bọn họ nói mình là người nộp thuế hợp pháp, ta sống lớn từng này cũng nộp không ít thuế, ta cũng là người nộp thuế, thế nào? Người nộp thuế có nhu cầu mà đám người ăn cơm công bộc các ngươi lại không thụ lí à? Vậy có hay không có thể cho rằng các ngươi là ô dù bảo kê cho một số thế lực nào đó? Đừng có mà ** với ta, lão tử vừa mới ra tù không lâu, cũng hiểu biết không ít chuyện đâu".
Mặt cảnh sát "xoẹt" một tiếng liền tái mét, ngậm miệng ấp úng hồi lâu, mới hỏi: "Ngươi có bằng chứng gì không?"
Vương Huyền Chân chỉ chỉ vào mình, bình tĩnh nói: "Trước đó, ta tiêu tám ngàn để chơi gái ở đây, tiền đã tiêu nhưng ta không thoải mái, mẹ nó ta tự mình tố cáo mình chơi gái, ta chuyển sang làm nhân chứng có vết nhơ được hay không? Trọng thương cũng đã bị rồi, ta còn để ý tới tội danh chơi gái sao".
Hàn Phong cười, ngón tay chỉ vào Vương Huyền Chân nói: "Kim Bích Huy Hoàng mở cửa tám năm, dưới chân thiên tử vạn người chú ý, ngươi nói chúng ta phi pháp là phi pháp sao, hai miếng môi trên dưới vừa nói, còn dễ dùng hơn cả mắt của hai mươi triệu người à? Ha ha, ta để ngươi kiện, cứ tùy tiện tố cáo, nếu có thể ngươi lấy ra được bằng chứng, ta quỳ xuống dập đầu tiễn ngươi ra khỏi Kim Bích Huy Hoàng".
"Lộp cộp, lộp cộp" một trận tiếng giày cao gót trong trẻo truyền đến, một nữ tử yêu kiều uyển chuyển đi tới, nhẹ giọng nói: "Vậy sao, vậy ta cũng tố cáo một chút, được không?"
"Vụt" mấy đạo ánh mắt tập trung qua đó, tập trung ở trên người nữ tử kia.
Hướng Khuyết cau mày, chớp chớp mắt nhìn hồi lâu, hắn cho rằng người phụ nữ này, khá là rảnh rỗi, không có chuyện gì làm nên đến góp vui.
Trương Diễm "lộp cộp, lộp cộp" đi tới, nói với Hàn Phong: "Ta cũng tố cáo, ở đây có hoạt động phi pháp, tính là nhân chứng được chứ?"
Trương Quế Toàn đứng gần vô cùng nàng, thấy nữ nhân này chen ngang một chân vào, nhất thời lửa giận bốc lên: "Ngươi cái nữ nhân chết tiệt tính là cái thá..."
"Ba" Trương Diễm trực tiếp vung tay tát một cái, giòn giã quạt lên mặt Trương Quế Toàn: "Miệng quá tiện, muốn ăn đòn".
Trương Quế Toàn "phốc" một tiếng lại phun ra một ngụm máu, lợi cũng bị đánh sưng vù, chỉ riêng tối hôm nay, không nói chuyện khác, cái miệng của Trương Quế Toàn đúng là chịu khổ không ít.
"Ngươi..." Trương Quế Toàn vô cùng uất ức đưa tay ra, một câu còn chưa nói xong, má bên trái lại bị tát.
"Ba"
Trương Diễm vung vẩy cổ tay hơi mỏi: "Đừng có chỉ chỉ trỏ trỏ".
Trương Quế Toàn nhất thời sững sờ mộng bức, khoảnh khắc này hắn uất ức đến mức có chút không có chỗ phát tiết, giọng khàn đặc nói: "Cảnh sát, các người thấy rồi chứ, đánh ta ngay trước mặt các người, lúc ta giám định thương tật tính thêm nàng một người nữa không có vấn đề gì chứ?"
Trương Diễm lại giơ tay lên, Lý Vân Hải bước ngang một bước chặn lại, nhưng còn chưa đợi hắn lên tiếng, Dương Tử Bốc bên cạnh đã có chút mặt đỏ tía tai kéo Lý Vân Hải lại, im lặng lắc lắc đầu với hắn.
Lý Vân Hải thấy vậy, liền biết nữ nhân này có vấn đề, lập tức ngậm miệng lại.
Trương Diễm chỉ vào Trương Quế Toàn nói: "Ngươi dám mở miệng hỗn láo, sau này nửa đời sau của ngươi đừng hòng có cơ hội mở miệng lần nữa".
"Diễm tỷ... khụ khụ, chuyện này có hiểu lầm gì không?" Hàn Phong tiến lên hai bước, ho khan một tiếng, gọi một tiếng rất cung kính.
Không sai, Hàn Phong một gã đàn ông chừng bốn mươi tuổi lại gọi một nữ nhân khoảng ba mươi tuổi là Diễm tỷ, nhưng tiếng Diễm tỷ này thật ra hắn gọi không có chút vấn đề nào.
Ở trong kinh thành, tiếng Diễm tỷ của Trương Diễm này là một tiếng gọi tôn trọng, phàm là người quen biết nàng, nghe qua danh tiếng của nàng, bất kể tuổi tác, bất kể nam nữ, đều sẽ gọi một tiếng Diễm tỷ, tựa như người trong giới giải trí gọi Thành Long là đại ca, người trong giới bất động sản gọi Vương Kiến Lâm là đại lão cũng cùng một đạo lý.
Diễm tỷ ở kinh thành có địa vị gì, thật ra rất ít có người biết nàng có bối cảnh gì, cũng không ai biết được tại sao phàm là người quen biết nàng đều vô cùng tôn sùng nàng, nhưng thói quen này, cùng với thanh danh của nàng lại kéo dài nhiều năm, lâu dần những người ở kinh thành biết nàng, nghe qua về nàng đều quen thành tự nhiên.
Có người không hiểu rõ, cảm thấy nữ nhân này có thể là hoa khôi xã giao trong giới giao tế thượng lưu, một kiểu người khéo léo tinh ranh, quen biết nhiều người hơn một chút, bản thân có chút chuyện làm ăn, cho nên xem ra không giống như là người bình thường.
Có người hơi hiểu rõ một chút về thân thế của nàng, có thể rõ ràng hơn, nữ nhân này còn lâu mới đơn giản như một hoa khôi xã giao phổ thông, chỉ riêng một đóa hoa dù ngươi có mọc ra kiều diễm ướt át đến đâu cũng sẽ không được tất cả mọi người để ý.
Chỉ có một nhúm nhỏ người biết lai lịch của nàng, nhưng nhúm nhỏ này về cơ bản đều đi đường vòng khi gặp nàng, trước nay chưa từng muốn trêu chọc nàng.
Hàn Phong thuộc loại thứ hai, hắn biết nữ nhân này không dễ chọc, nhưng lại không biết căn nguyên ở đâu, cho nên hắn rất cung kính hỏi thăm một tiếng, có lẽ mấy vị cổ đông lớn bên trên của hắn biết rõ nhưng lại không có ai nói cho hắn biết, chữ "tỷ" trong "Diễm tỷ" này là từ đâu mà ra.
"Không có hiểu lầm, ta nói các ngươi ở đây phi pháp, là phi pháp, muốn bằng chứng, vậy ta chính là bằng chứng" Trương Diễm một tay chống nạnh thản nhiên nói.
Vương Huyền Chân chà xát cái mặt béo ú của mình, nói một cách rất không biết xấu hổ: "Mị lực của ca đây ngày càng tăng thế sao? Không hiểu sao, lại có nữ nhân đến ra mặt cho ta, ai nha... nhân sinh, còn cầu gì hơn".
Hàn Phong vẫn rất cung kính nói: "Diễm tỷ, ở Kim Bích Huy Hoàng chơi không quá thoải mái sao? Vậy ta xin lỗi nhận tội, chờ bên này làm xong, ta sẽ đến chỗ ngươi thân chinh mang hai bình rượu qua".
Trương Diễm nói: "Ta, thiếu tiền rượu sao?"
Mời bạn Bookmark trang web để đọc tiểu thuyết mới nhất
------oOo------