Nguồn: read.st
Từ Vĩ ôm hài tử, cùng Hướng Hoa rời khỏi phòng kiểm tra dự định đi đóng tiền, cho dù muốn chuyển viện cũng phải ổn định bệnh tình bên này trước rồi mới tính.
Bệnh viện tổng cộng là cao sáu tầng, tầng cao nhất là nơi làm việc, tầng năm là phòng phẫu thuật, phòng chẩn đoán, phòng kiểm tra, nhà xác cũng ở trong tầng này, vì để thuận tiện và để tránh làm phiền đến bệnh nhân, nhà xác và phòng kiểm tra của bệnh viện đều nằm ở hai bên hành lang, thang máy đúng lúc là nằm ở đối diện chéo với nhà xác.
"Tạp tạp tạp, tạp tạp tạp" hai người bước những bộ pháp dồn dập từ phía bên này hành lang đi đến một bên thang máy, nhưng ngay sau đó cả hai tựa hồ cũng đều có cảm giác, đồng thời quay đầu lại.
"Vù" hai người quay đầu nhìn lại, cửa nhà xác thế mà là đang mở nhưng bên cạnh lại không có người canh gác, bên trong một mảnh đen như mực nhìn không rõ lắm, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bên trong đặt từng chiếc từng chiếc giường đặt xác, trên những chiếc giường đặt xác xếp song song đều được phủ vải trắng, phía dưới vải trắng thì phình lên lộ ra hình người, rõ ràng phía dưới là đang đậy thi thể.
Hơi lạnh trong nhà xác sưu sưu tỏa ra bên ngoài thổi vào người khiến người ta không nhịn được mà rùng mình một cái, thời tiết ở Đông Bắc lúc này vốn đã khá lạnh, bị luồng gió lạnh này thổi qua, hai hàm răng đều cắn chặt lại.
"Cửa này sao lại mở vậy?" Hướng Hoa run rẩy hỏi một câu, cảm giác trên trán có mồ hôi lạnh ứa ra, thân thể có chút căng cứng.
"Mặc kệ nó, có thể là có người quên đóng lại thôi." Từ Vĩ bình tĩnh nói một câu.
"Lạch cạch" một chiếc giường đặt xác tới gần cửa, tấm vải trắng tựa hồ bị gió thổi bay lên, hơi hơi vén lên một góc, sau đó một bàn tay của người chết từ trên giường rũ xuống, lắc lư.
Hướng Hoa che miệng suýt nữa thì kêu lên, da đầu tê rần từng cơn.
"Cha, cha, trong phòng kia có thật nhiều người a, bay tới bay lui." Hài tử trong lòng Từ Vĩ đột nhiên duỗi ra bàn tay nhỏ bé, chỉ vào nhà xác nói.
"Ực" Hướng Hoa, Từ Vĩ đồng thời nuốt một ngụm nước bọt, Từ Vĩ cứng rắn nói: "Giữa ban ngày đừng nói bậy nữa con trai, mau xuống đóng viện phí, trẻ con nói năng sao lại không biết giữ mồm giữ miệng gì thế này."
Từ Vĩ đưa tay che mắt con trai, Hướng Hoa vội vội vã vã đưa tay nhấn nút, tầng thang máy bắt đầu đi xuống từ tầng sáu, "Đing" cửa thang máy mở ra, bên trong đứng một người phụ nữ sắc mặt hơi tái nhợt, mặc trên người một bộ đồ y tá màu trắng, sau khi nhìn thấy có người đi vào, nàng cứng đờ nhếch miệng cười một tiếng.
Nụ cười quỷ dị, khiến người ta rợn tóc gáy.
Từ Vĩ thẫn thờ ngẩn người, nụ cười này mấy ngày gần đây hắn hết sức quen thuộc, bởi vì lão bà hắn đã không chỉ một lần cười như vậy.
"Vù" cửa thang máy khép lại, Hướng Hoa nhấn xuống nút tầng, sau đó thang máy bắt đầu từ từ hạ xuống.
Thang máy vừa mới chuyển động một lát, bỗng nhiên rung lên một cái, rồi dừng lại.
Đèn của tầng bốn đang sáng, cửa thang máy từ từ mở ra, bên ngoài đứng một lão nhân, tuổi tác khá lớn, trên đầu đội một cái mũ, mặc trên người quần áo màu đen, chất vải của bộ quần áo này rất thô ráp, thuộc loại áo gai vải thô, dưới chân đi một đôi giày vải kiểu cũ, hai tay buông thõng.
Trên mặt lão nhân không có chút huyết sắc nào, thần sắc cứng nhắc cũ kỹ.
"Lão gia, ngài mau..." Hướng Hoa vừa mở miệng, Từ Vĩ liền như phát điên liều mạng nhấn nút đóng cửa, miệng run lập cập lẩm bẩm: "Đóng cửa, đóng cửa, mau đóng cửa lại, mau đóng cửa."
"Rầm" cửa thang máy khép lại, Hướng Hoa nhìn Từ Vĩ hỏi: "Anh rể, anh sao vậy, sao không để lão nhân kia lên?"
Từ Vĩ "ực" một tiếng nuốt nước bọt nói: "Lúc trước ở cửa nhà xác, tay của cỗ thi thể trên giường đặt xác kia đã rũ xuống, lúc đó ta thấy trên cổ tay của thi thể có buộc một sợi dây đỏ... Nhưng vừa rồi lúc cửa thang máy mở ra, lão nhân ngoài cửa, trên tay cũng buộc một sợi dây màu đỏ..."
"Đúng vậy, con cũng nhìn thấy." Hài tử trong lòng hắn nhỏ giọng thầm nói.
"Vù" Từ Vĩ, Hướng Hoa lập tức đầu óc liền mơ hồ, trán ứa ra mồ hôi lạnh.
"Cô y tá." Từ Vĩ quay đầu hỏi nữ y tá phía sau: "Bệnh viện của các cô đều sẽ buộc một sợi dây đỏ trên tay người chết sao?"
"Khanh khách, khanh khách." Nữ y tá nhếch miệng cười cười, bỗng nhiên giơ tay trái lên, âm u nói: "Anh nói là loại dây như thế này sao?"
Trên cổ tay mà nữ y tá giơ lên, cũng buộc một sợi dây đỏ giống hệt như sợi mà Từ Vĩ đã thấy lúc trước.
"Rầm" một tiếng, Hướng Hoa và Từ Vĩ tựa vào cửa thang máy, kinh ngạc nhìn nữ y tá trước mặt.
"Gào." Nữ y tá kia đột nhiên há to miệng, lộ ra một miệng đầy răng nanh, dưới đầu lưỡi đỏ tươi là một chuỗi giọt máu "bập, bập" rơi xuống.
"A..." Hướng Hoa kinh hãi thét lên, Từ Vĩ ngỡ ngàng ôm hài tử dán chặt vào cửa.
"Gào..." Nữ y tá há cái miệng đầy máu tươi, "vù" một tiếng liền nhào tới cắn ba người.
"Ầm!"
Ngay lúc nữ y tá lao tới, khi thân thể gần như sắp đụng vào ba người thì ở chỗ trước ngực dưới cổ đứa bé trong lòng Từ Vĩ, đột nhiên tuôn ra một vệt hình ảnh.
Hình ảnh kia gần như cao bằng một người, hình dáng như một nam tử, hắn đứng tại trước người đứa trẻ, trầm giọng quát lên với nữ y tá đang lao tới: "Phá!"
"Phốc!" Một màn kinh hãi, Từ Vĩ và Hướng Hoa phát hiện, nữ nhân mặc đồ y tá kia thế mà trong nháy mắt giống như nổ tung, người đột nhiên tan biến, chỉ còn lại một luồng hắc khí phiêu tán trong không trung.
Ngay sau đó, đạo phù được buộc trước ngực đứa bé trong lòng Từ Vĩ vỡ vụn thành hai mảnh.
Ở ngoài ngàn dặm, kinh thành.
Cửa Thanh Hoa, Hướng Khuyết duỗi hai tay ra, ôm thật sâu một cái với Vương Huyền Chân sắp đi đến chỗ lão gia tử học nghệ, phía sau đứng Thiên Tiên Bồ Tát Đan Can Trác Mã.
"Được rồi, đừng làm như sinh ly tử biệt vậy, lại không phải một đi không trở lại đâu, sến súa quá." Vương Huyền Chân liếc mắt nói.
"Ha ha, Phỉ tỷ của ngươi đêm qua báo mộng cho ta, có một câu bảo ta nói lại với ngươi." Hướng Khuyết nhe răng cười nói.
"Gì cơ? Không phải chứ, hai người có chuyện gì à, nàng có mộng không báo cho ta, chạy tới chỗ ngươi dạo chơi cái gì, có phải nàng đi nhầm chỗ rồi không?" Vương Huyền Chân cười nói.
"Nàng nói, mời người bạn của phụ nữ Vương đại sư tự trọng một chút, sân trường là nơi thần thánh, ngươi tuyệt đối đừng bôi nhọ tòa tháp ngà này, không thì đánh gãy eo, đánh gãy chân ngươi, xương sườn cũng đánh cho gãy xương." Hướng Khuyết rất thâm trầm vỗ vỗ bờ vai của hắn nói: "Ta cũng tặng ngươi một câu... Lên đường bình an."
"Đưa tang đấy à?" Vương Huyền Chân tay đút trong túi áo, vô cùng tiêu sái xoay người đi vào trong sân trường, bóng lưng hướng về phía Hướng Khuyết lưu lại một câu: "Ngươi vẫn nên lo cho chính ngươi đi, bên cạnh mang theo một quả bom đấy, cẩn thận nha."
Hướng Khuyết phất phất tay, xoay người nói với Đan Can Trác Mã: "Bồ Tát, hôm nay chúng ta lại đi dạo ở đâu đây?"
"Vịt quay đi, giữa trưa rồi, đến giờ ăn cơm rồi." Đan Can Trác Mã lười biếng nói.
"Ha ha, thật biết chọn đồ ngon mà ăn." Hướng Khuyết nhe răng vừa nở nụ cười, bỗng thẫn thờ, trong lòng thắt lại, trên ngón trỏ tay phải không hề có điềm báo gì mà rách một vết, một giọt máu tươi thế mà từ hư không tự động bắn ra.
Xin hãy Bookmark trang web để đọc tiểu thuyết mới nhất
------oOo------