Một chiếc Passat đã tắt máy, chưa bật đèn, lặng lẽ đỗ bên cạnh Quốc lộ 318 dẫn đến Thượng Hải.
Trong xe có ba người đang ngồi, đều lặng lẽ hút thuốc, một điếu nối một điếu, cũng không ai lên tiếng.
Người ngồi ghế phụ của chiếc Passat thỉnh thoảng cúi đầu xem giờ, lúc này kim đồng hồ chỉ về chín giờ buổi tối.
Khoảng hơn nửa tiếng trôi qua, trong xe yên tĩnh bỗng nhiên vang lên một chuỗi tiếng chuông điện thoại. Người ngồi ghế phụ sau khi nhấc điện thoại ừm, ừm hai tiếng liền cúp điện thoại, sau đó nói: “Chuẩn bị đi, khoảng mười phút nữa xe sẽ đến, là một chiếc Highlander màu xám bạc, biển số cuối 396.”
“Ừm, biết rồi anh.”
Ba người trong xe ngay lập tức dập tắt đầu thuốc, khởi động xe, sau đó từng người móc ra một khẩu Hắc Tinh lên nòng.
Chờ khoảng không đến mười phút, trên quốc lộ một chùm ánh sáng mạnh chiếu tới, một chiếc Highlander màu bạc phi như bay lướt qua bên đường.
“Highlander, 396 chính là chiếc này, đuổi theo hắn.” Người ngồi ghế phụ liếc mắt nhìn chiếc xe đang phóng nhanh như bay một mạch trên quốc lộ sau đó nói.
Tài xế chiếc Passat đạp ga xuống, chiếc xe vèo một cái liền nhanh chóng vọt ra ngoài. Tính năng của Passat được công nhận là tốt nhất trong số những chiếc xe hạng hai trăm ngàn, đuổi theo chiếc xe việt dã Toyota của Nhật Bản như chơi. Chưa đến hai mươi phút, chiếc Passat đã thấy đèn hậu của Highlander.
“Phía trước liền muốn xuống quốc lộ rồi, đợi bọn họ giảm tốc độ thì chặn đầu xe của bọn họ lại. Cẩn thận một chút, đám người này đều là những kẻ kiếm sống bằng mạng của mình, trên người chắc chắn có súng. Chúng ta an toàn trên hết, nếu phát hiện không ổn thì bắn hắn, đừng mềm tay.” Người ngồi ghế phụ thản nhiên phân phó.
Vài phút sau Highlander giảm tốc độ, từ quốc lộ đi xuống và rẽ vào một lối rẽ. Chiếc Passat vẫn luôn bám theo phía sau đột nhiên đạp ga một cái, xe liền vọt ra ngoài. Người ngồi ghế lái đánh lái mạnh sang phải, chiếc Passat liền trực tiếp lướt qua thân xe bên phải của Highlander.
“Két!” Chiếc Passat phanh gấp một cái, chặn chiếc xe phía sau lại bên đường.
“Ầm!” Chiếc Highlander đụng đuôi, đâm vào đuôi chiếc Passat. Một cái đầu thò ra từ cửa sổ xe chửi: “Chết tiệt, lái xe kiểu gì vậy? Cứ tưởng đường là của nhà mày à, đường rộng thế này cũng đụng phải, mù à!”
“Ầm, ầm, ầm!” Ba người từ trong chiếc Passat mở cửa xe đi ra, người cầm đầu vừa kéo khóa nòng liền nâng nòng súng lên, chĩa vào cửa sổ xe của Highlander.
“Có chuyện rồi, rút súng bắn!” Người trong chiếc Highlander vừa nhìn thấy nòng súng chĩa về phía mình, người ngồi ghế phụ từ hộp chứa đồ lấy ra một khẩu súng lục Type 64 vừa kéo khóa nòng còn chưa kịp giơ súng lên, ba người của Passat đã vây quanh.
“Ngoan ngoãn ngồi im, bằng không thì đạn sẽ hầu hạ!” Người từ chiếc Passat bước xuống thò súng vào từ cửa sổ xe, chỉ vào hai người trong xe.
“Mày câm mẹ mày đi, chơi hắn!” Người ngồi ghế lái đột nhiên dùng sức đạp ga, chiếc Highlander đẩy chiếc Passat liền chạy về phía trước, người ngồi ghế phụ vừa giơ súng lên liền muốn bóp cò.
“Đoàng, đoàng, đoàng!” Chưa kịp để hắn nổ súng, người bên ngoài trực tiếp quả quyết ra tay, ba viên đạn trúng thẳng vào tài xế của chiếc Highlander, cả ba phát súng đều đánh vào lồng ngực, tài xế lập tức chết.
“Nào, ngươi có tin hay không tiếp theo chính là ngươi? Ta có thể sợ thêm một mạng người của ngươi sao?” Người bên ngoài xe đặt súng lên đầu người ngồi ghế phụ còn chưa kịp nổ súng.
Người trong chiếc Highlander buông súng lục ra, giơ hai tay lên nói: “Chắc chắn không phải cảnh sát, anh em ở phe nào vậy?”
“Đổi chỗ khác rồi nói chuyện này sau, ngoan ngoãn đi theo chúng ta.” Người bên ngoài kéo mạnh cửa xe ra, sau khi cất súng vào nói: “Từ từ xuống, động tác chậm lại. Nếu ta hơi cảm thấy ngươi có chút không đúng, cũng không chút do dự, nhất định sẽ nổ súng.”
“Tiểu Lượng, trói người lại rồi nhét vào trong xe. Đức Thành lái chiếc Highlander đi tìm một nơi chôn người bên trong, gần đây có một con sông, chiếc xe cứ lái thẳng xuống sông là được, dọn dẹp dấu vết sạch sẽ đừng để lộ sơ hở.”
“Ừm, Côn Lôn ca ta đi trước đây, chờ các ngươi ở chỗ cũ.”
Người tên Đức Thành sau khi lên chiếc Highlander liền lái xe đi mất. Tiểu Lượng lấy ra một sợi dây trói người lại rồi nhét vào cốp xe Passat. Hai người khởi động xe rời đi khỏi bên cạnh quốc lộ.
Chiếc Passat chạy hơn mười cây số, đi vào một nhà kho của xưởng hoang phế. “Ầm, ầm!” Tiểu Lượng sau khi lôi người từ cốp xe ra liền ném xuống đất.
Vương Côn Lôn ngồi xổm người xuống dùng Hắc Tinh chĩa vào đầu đối phương, người bị trói trên trán ứa ra mồ hôi lạnh nói: “Anh em, là người của con đường nào vậy?”
“Mấy năm trước, Thái Công mộ ở huyện Hàm Dương bị ba Mạc Kim giáo úy hàng đầu trong nước trộm mất. Bọn họ lấy ra vài món đồ từ trong mộ, vì những món đồ này khá đặc biệt nên sau khi Mạc Kim giáo úy đắc thủ đã không lập tức tung ra ngoài, mà là giữ kín trong tay hơn ba năm. Một năm trước, mấy Mạc Kim giáo úy này cảm thấy thời điểm không sai biệt lắm rồi, liền lấy đồ trong Thái Công mộ ra bán. Ta bây giờ muốn biết đồ ở đâu.”
“Ha ha, anh em ngươi cùng ta kể chuyện sao? Cái gì mà Mạc Kim giáo úy, đạo mộ à, ta thật sự không hiểu.”
“Đã đến lúc này rồi còn giả vờ sao? Chúng ta không biết tin chính xác có thể ra tay trói ngươi sao?” Tiểu Lượng tức giận, nhắm vào người ở trên mặt đất đánh tới tấp.
Vương Côn Lôn vẫy vẫy tay, nói: “Đừng mạnh miệng nữa, tin tức của ta tuyệt đối chính xác. Ngươi nói cho ta biết những món đồ này bây giờ đang ở trong tay ai, nếu như ngươi cố chấp không nói ta trước tiên không giết ngươi, nhưng ta nhất định phải khiến ngươi hối hận tại sao ngươi không nói. Ta nói với ngươi như vậy, ngươi có thể lĩnh hội ý của ta không?”
“Anh em, Mạc Kim giáo úy hàng đầu ư? Ngươi thấy ta giống không?” Người kia cười lạnh nói.
“Ta biết ngươi không phải. Mạc Kim giáo úy tẩy hàng chắc chắn không tự xuất thủ, mà là giao phó cho người trung gian. Ngươi chính là người trung gian phải không?”
Sắc mặt người bị trói cuối cùng cũng thay đổi, hắn cắn răng nói: “Ta thật sự không thể nói, nói ra bị người ta tra ra nhất định là chết chắc. Ta nói với các ngươi rồi cũng chưa chắc sẽ được các ngươi tha.”
Vương Côn Lôn dùng nòng súng chĩa vào đầu hắn nói: “Ý kia của ngươi là chết sớm chết muộn đều phải chết, cho nên trước khi chết để lại một danh tiếng tốt sao?”
Người ở trên mặt đất dứt khoát quay đầu lại im bặt không nói tiếng nào. Vương Côn Lôn móc điện thoại ra sau khi mở album ảnh liền ghé sát vào trước ánh mắt hắn quơ quơ.
“Người lăn lộn trên giang hồ thì họa không liên lụy đến người nhà, các ngươi quá bẩn thỉu!” Album ảnh trong điện thoại của Vương Côn Lôn là ảnh chụp hai đứa trẻ, lúc này đang bị một người đàn ông ôm trong lòng ăn kem ly.
Vương Côn Lôn cười tủm tỉm nói: “Chúng ta ai cũng không sạch sẽ, thì đừng chó chê mèo lắm lông nữa. Ngươi nhất định phải chết, đúng không? Ngươi chết thì không sao, để lại một đường lui cho người nhà đi. Ta đây khá tin vào hai chữ báo ứng này, ngươi nói cho ta biết đồ ở đâu ta thả hai đứa trẻ nhà ngươi. Nếu như ngươi không nói thì cả nhà đợi tụ họp ở quỷ môn quan đi.”
Người bị trói với vẻ mặt hung tợn nói: “Dám làm hại người nhà của ta, ta làm quỷ cũng không tha cho ngươi······”
------oOo------