Nguồn: read.st
Chất lỏng sền sệt màu xanh lục tản ra mùi tanh hôi, sau khi bôi lên trên người em bé, làn da nhanh chóng bị nhuộm thành một màu xanh biếc. Đứa trẻ mới sinh ra khoảng mười ngày mở to đôi mắt ngây thơ, không khóc cũng không quấy, ngu ngơ nhìn người trước mặt đang bôi trét trên người mình.
Khi toàn bộ thân thể em bé đã được bôi xong, người kia duỗi ra một ngón tay gầy khô nhẹ nhàng khắc vẽ từng ký hiệu khó hiểu trên người đứa trẻ, mỗi khi một ký hiệu được vẽ xong liền ẩn sâu vào làn da đứa trẻ. Sau hơn mười phút, tổng cộng mười ba ký tự đều được vẽ xong, mà lúc này làn da của em bé cư nhiên lại khôi phục như ban đầu một cách quỷ dị, trên người non nớt trắng như tuyết không nhìn ra một chút dị thường nào, chỉ là trong đôi mắt của đứa trẻ, trên con ngươi mỗi bên xuất hiện một vệt đen.
"Vào đi!" Người đang ngồi xếp bằng dưới đất bỗng nhiên mở miệng gọi một tiếng, ngay lập tức, nam tử khôi ngô vẫn luôn chờ đợi bên ngoài liền đẩy cửa bước vào.
"Kết thúc rồi, thời gian chỉ có bảy ngày." Đối phương nói bằng giọng khàn khàn.
Trên mặt nam tử khôi ngô lộ ra một nụ cười gian tà, sau đó ôm lấy đứa trẻ trên mặt đất, để người bên ngoài đỡ Tô Hà vẫn còn đang hôn mê dậy, cùng đi ra khỏi căn phòng.
Kinh thành, Quốc Mậu Tam Kỳ, tầng thứ một trăm.
Hướng Khuyết nhìn tấm hình trong tay với ánh mắt ngây người, trên đó một khuôn mặt em bé được in ra rõ nét, nhắm đôi mắt nhỏ nắm chặt nắm đấm, dường như ngủ rất an lành.
Tình thân huyết mạch ngươi dù dùng cách nào cũng không thể cắt đứt, đó là một loại quan hệ huyết thống ẩn sâu trong cốt tủy, không thể xóa bỏ.
Hướng Khuyết vừa nhìn thấy đứa trẻ trên tấm hình liền minh ngộ ra, vài ngày trước hắn vì sao lại cảm thấy tim đập nhanh và bồn chồn, mãi vẫn không thể bình tĩnh lại, thì ra một sinh mệnh nhỏ có quan hệ cực kỳ thân thiết với hắn đã từ trên trời giáng xuống.
Lúc này, tâm trạng Hướng Khuyết vô cùng phức tạp, hỗn loạn, nhưng trên mặt lại bình tĩnh như một vũng nước trong giếng cổ không gợn sóng.
Mình cư nhiên lại đột ngột làm cha, nói theo một câu hát thì chính là không có một chút phòng bị nào, còn hơn cả tình tiết phim Hàn cẩu huyết còn khiến người ta khó chấp nhận hơn.
"Tô Hà......" Thật lâu, Hướng Khuyết khẽ hé môi, lẩm bẩm đọc lên một cái tên.
Tính toán thời gian, chín tháng rưỡi trước đó mình và Tô Hà ở trong huyệt động của con giao long kia đã có một đoạn tình duyên chớp nhoáng, không ngờ một phát liền trúng, độ chính xác này thật sự khiến người ta có chút cạn lời!
Hướng Khuyết đặt tấm hình đó trên người mình, nhíu mày mở tờ giấy đó ra, trên đó chỉ viết một đoạn lời, công viên rừng Hoàng Thạch nước Mỹ, trong bảy ngày ta muốn gặp ngươi. Sau khi đến thì gọi điện thoại này.
Lưu danh, Lý Mặc Niệm.
Cạch! Hướng Khuyết nắm chặt tờ giấy đó trong tay, trong nháy mắt trên trán nổi gân xanh, một cơn lửa giận xông thẳng lên trời. Trương Diễm trong văn phòng làm việc bỗng nhiên cảm thấy từ trên người Hướng Khuyết tản ra một luồng hàn ý khiến nàng khó có thể chịu đựng được, lúc này phảng phất như nếu mình chìa tay chạm thử Hướng Khuyết, thì người sẽ bị đóng băng vậy.
Hướng Khuyết vô cùng thịnh nộ, Lý Mặc Niệm đang uy hiếp hắn.
Hướng Khuyết cũng đã hiểu ra, vì sao món đồ chuyển phát nhanh này lại gửi đến Quốc Mậu Tam Kỳ mà tên nhận lại là tên của mình, Lý Ngôn đã chết, nhưng tùy tùng của hắn là Lý Mặc Niệm vẫn còn sống, món đồ chuyển phát nhanh là do hắn gửi đến.
Ban đầu, ở Cảng Đảo, sau khi Hướng Khuyết một kiếm chém Lý Ngôn, Lý Mặc Niệm liền biến mất không một dấu vết. Đối với người này Hướng Khuyết căn bản còn chưa từng xem trọng để ý tới, hắn đã định vị đối phương là tùy tùng, tay sai của Lý Ngôn, một tiểu nhân vật như vậy căn bản không cách nào gây sự chú ý của Hướng Khuyết. Sau khi Lý Ngôn chết Hướng Khuyết tự nhiên cũng không nghĩ tới việc truy sát một tiểu nhân vật không đáng kể như vậy, nhưng không ngờ rằng, hết lần này tới lần khác lại chính là Lý Mặc Niệm này đâm Hướng Khuyết một đao trí mạng nhất.
Nước Mỹ có đi hay không?
Nhất định phải đi, không thể nghi ngờ, mặc dù tình cảm của Hướng Khuyết đối với Tô Hà vô cùng phức tạp, không nói rõ được, có lẽ mập mờ nhiều hơn tình yêu, nhưng trong cơ thể đứa trẻ này chảy là huyết mạch của Hướng Khuyết, không thể phủ nhận.
"Chị Diễm......" Hướng Khuyết cắn bờ môi nâng đầu lên, Trương Diễm kinh ngạc nhìn hắn, lúc này trong mắt Hướng Khuyết đỏ bừng, thần sắc mệt mỏi, phảng phất như chỉ trong khoảnh khắc vừa rồi, hắn đã già đi mấy tuổi.
"Cậu nói đi, có việc gì?" Trương Diễm khẽ hỏi.
"Giúp tôi một việc, tôi muốn đi nước Mỹ một chuyến trong thời gian nhanh nhất." Hướng Khuyết mím môi, dừng lại một chút, nhắc nhở lần nữa: "Càng nhanh càng tốt, tốt nhất là có thể lập tức, ngay lập tức."
Trương Diễm ngẩn người, sau đó cầm lấy điện thoại gật đầu nói: "Được, tôi an bài một chút."
Phịch! Hướng Khuyết dựa lưng vào ghế sô pha, nhắm chặt hai mắt, thở ra một hơi thật dài đầy thê lương.
Hắn không biết mình chuyến này đi là vui hay buồn, Lý Ngôn là một tên điên từ đầu đến cuối, vậy thì Lý Mặc Niệm gần son thì đỏ gần mực thì đen tất nhiên cũng là một kẻ điên cuồng mắc chứng cuồng loạn, hắn biết đối phương ép mình đi muốn lấy chính là sinh mệnh của mình, nhưng lại sợ Lý Mặc Niệm điên cuồng sẽ trút hết lửa giận của mình lên mẹ con Tô Hà.
Còn nữa, làm sao đối mặt với Trần Hạ lại là một nan đề.
Người phụ nữ này cực kỳ quan trọng trong sinh mệnh của Hướng Khuyết, đã chắc chắn sẽ trở thành con dâu nhà họ Hướng, nhưng trước khi Trần Hạ chưa gả về, Tô Hà và đứa trẻ lại bất ngờ xuất hiện, đôi mẹ con này phải làm sao?
Trần Hạ, hắn không thể vì vậy mà từ bỏ, nhưng lại không thể bỏ mặc mẹ con Tô Hà không quan tâm, nan đề này phải giải quyết thế nào?
Khi đầu óc Hướng Khuyết phiền muộn đến mức sắp nổ tung, Trương Diễm lên tiếng.
"Buổi tối hôm nay có một chiếc máy bay bao trọn gói bay tới New York, là một đoàn thương mại, cậu giao hộ chiếu và chứng minh thư cho tôi, tôi cố gắng giúp cậu thao tác một chút."
"Cảm ơn, chị Diễm."
"Trước đó cậu cứ nghỉ ngơi một chút ở chỗ tôi đi, buổi tối khi nào xuất phát tôi sẽ thông báo cho cậu."
Hướng Khuyết phiền não gật đầu, cầm ra thuốc lá châm lửa, có lẽ lúc này chỉ có cảm giác tê dại của nicotin, mới có thể khiến mình hơi tĩnh tâm lại một chút.
Sau một lúc, Hướng Khuyết liên tục hút vài điếu thuốc, hắn cầm ra điện thoại gọi cho Vương Côn Lôn: "Tối nay tôi đi New York, ngày mai cậu đến sân bay đón tôi."
"Đột nhiên như vậy sao? Xảy ra chuyện gì rồi?" Vương Côn Lôn ngạc nhiên hỏi.
"Trong điện thoại nói không rõ, gặp mặt rồi nói đi." Hướng Khuyết bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Vài tiếng đồng hồ sau đó, dưới sự thao tác của mối quan hệ rộng lớn của Trương Diễm, sự tình Hướng Khuyết đi Mỹ đều được an bài thỏa đáng, sáu giờ buổi tối hắn vội vã đến sân bay quốc tế Thủ đô, leo lên một chiếc máy bay bay đến New York.
Đồng thời có hai chiếc xe cũng từ Washington lái đến công viên rừng quốc gia Hoàng Thạch.
Sau khi Hướng Khuyết rời đi, Trương Diễm liền đem tin tức hắn xuất hiện ở chỗ mình kể cho Đại sư huynh Kỳ Trường Thanh.
Trong điện thoại, sau khi Kỳ Trường Thanh hỏi về chi tiết sự xuất hiện của Hướng Khuyết, cũng khá bối rối hỏi: "Tiểu tử này, gặp phải chuyện gì mà cư nhiên đến phân tấc cũng loạn rồi?"
"Không rõ lắm, đồ trong gói chuyển phát nhanh đó lúc đó tôi cũng không nhìn thấy, chỉ là có thể nhìn ra, tâm trạng Hướng Khuyết dường như cực kỳ bất ổn."
"Để mối quan hệ của cậu ở nước Mỹ chú ý một chút đi, có việc kịp thời cho ta biết."
Xin Bookmark trang web này để đọc tiểu thuyết mới nhất!
------oOo------