Nguồn: read.st
Lúc này, những kẻ do Ron Barton chiêu lãm đang xếp thành một hàng bên trong chuồng ngựa của phủ công tước.
Phủ công tước này thoáng có chút đơn sơ (đương nhiên chỉ là nói một cách tương đối), diện tích không lớn lắm. Trong các trang viên rộng lớn của đế đô, một cái phủ đệ như vậy chỉ có thể xem là hạng trung, hiển nhiên cùng thân phận công tước của Đỗ Duy rất không tương xứng.
Nhưng trong phủ công tước cũng không thiếu ngựa.
Ban đầu khi gia tộc Rowling rời khỏi đế đô bán lại phủ đệ, người người đều bị giải tán. Nhưng thân là phủ bá tước quý tộc có công của gia tộc Rowling, ngựa có rất nhiều cho nên số ngựa này toàn bộ đều bị Đỗ Duy tới lấy.
-Các ngươi có thể tùy ý chọn lựa ngựa để cưỡi cho mình. Ron Barton ra lệnh một tiếng. Những võ sĩ may mắn này ai nấy trên mặt đều lộ ra vẻ vui mừng lẫn sợ hãi.
Khi tới phủ công tước hoa Tulip này, mọi người cũng biết được thân phận của chủ nhân nơi đây. Không ngờ là đại công tước thiếu niên danh tiếng gần đây vang khắp thiên hạ! Ngẫm lại chính mình một ngày trước vẫn còn vô cùng đáng thương trong chợ nô lệ kiếm cơm, mà bây giờ đã tiến vào gia đình quý tộc có danh tiếng hiện giờ lớn nhất đế đô!
Nhìn biểu tình có vẻ không tự nhiên của kẻ này, Đỗ Duy cười cười: -Người từng là một sĩ quan của Ngự Lâm quân ư?
“……Đúng vậy.”
Ron Barton cười như đã hiểu ra: -Khó trách ta thấy ngươi thích đem quần nhét vào trong giầy…… chỉ có Ngự Lâm quân mới thích hào nhoáng như vậy.
Raoen có chút đỏ mặt. Chính xác, Ngự Lâm quân vô cùng chú trọng uy nghi của hoàng gia. Trên rất nhiều chi tiết cùng quân đội bình thường không giống nhau. Nhất là vẻ bên ngoài, Ngự Lâm quân có thể nói đều là kiểu mẫu.
Chế phục của bọn họ luôn phẳng phiu, trên quần đến một nếp gấp cũng không có, còn thích đem quần nhét vào trong giầy khiến cho cả người thoạt nhìn trông cao lớn đặc biệt.
Nhưng cách nói “thích hào nhoáng” này vẫn như cũ làm Raoen đau đớn sâu sắc. Hắn phảng phất nhớ lại sáng ngày chính biến. Ba ngàn Ngự Lâm quân tinh nhuệ nhất vẫn một thân trang bị “hào nhoáng” kia bị một ngàn phản quân truy giết khắp nơi, chạy trốn giống như thỏ.
Quân nhân hẳn là nên quan tâm tới vẻ ngoài, nhưng nếu như quá theo đuổi vẻ ngoài ….. như vậy chỉ có thể coi như là đội quân mang cờ.
- Được rồi, tướng quân của ta. Đỗ Duy khoát khoát tay cười với Ron Barton, sau đó nhìn Raoen hòa nhã nói: -Ta nghĩ ta không cần phải hỏi, anh cũng hiểu rõ ra muốn hỏi anh cái gì chứ?
-Thưa ngài Công tước, chuyện chính biến ngày đó sau đó được truyền ra trong đế đô. Tất cả mọi người đều biết chuyện gì đã xảy ra. Trong ánh mắt Raoen mang theo một tia màu xám. Con ngươi hắn ban đầu có màu xám nhàn nhạt, giờ phút này xem ra đã giống như một người chết: -Thưa ngài, điện hạ hoàng tửu Thần, oog ấy trở thành nhiếp chính vương. Trong ngày chính biến đó, ông ta đã sớm có chuẩn bị. Ông ta đã sớm biết Đại hoàng tử sẽ phản loạn! Ông ta đã sớm biết, hết thẩy đều biết! Cho nên ông ta bố trí nhiều kế hoạch phòng bị đằng sau như vậy, cuối cùng ông ta dễ dàng chiến thắng. Bây giờ, ông ta là nhiếp chính vương. Tương lai, ông ta còn có thể trở thành hoàng đế. Lời của tôi không sai chứ?
Đỗ Duy đột nhiên cảm giác được chính mình đã hiểu rõ nội tâm của người đàn ông trung niên này!