Cái tòa thành nhỏ này của Đỗ Duy được thi công làm cho hắn cực kỳ hài lòng. Khỏang thời gian ở kiếp trước hắn đã từng du ngoạn qua phương Tây, thăm quan những pháo đài cổ kình thời trung cổ, trong lòng vẫn có chút khao khát, lần này sau khi chính mình cầm quyền, tất nhiên là phải thõa mãn với bản thân một chút. Tòa thành này so với tòa thành ở bình nguyên Rowling kia lớn hơn vài phần, hơn nữa ở trong còn đào mấy cái giếng. Bên trong phạm vi tòa thành nhỏ này đều được đào thành khe rãnh, đễ dẫn nhập mạch nước ngầm, chuẩn bị một cái con sông hộ thành này. Như vậy, cho dù quân tây bắc hổ lang có đến cũng có vài phần năng lực tự bảo vệ mình hơn, cho dù tương lai gặp phải chiến tranh, ngoại thành rủi ro bị công phá, thì ở bên trong tòa thành này, vẫn có khả năng thủ được nửa năm tới một năm.
Bên trên sông hộ thành là một cây cầu gỗ, nằm ngay xung quanh phía sau cửa lớn của thành ngoài. Đỗ Duy dựa theo những gì mà mình thấy ở kiếp trước về phong cách xây dựng của cung điện Buckingham ở Anh quốc, trên cửa lớn có một vài binh lính toàn thân khải giáp sáng rỡ đứng thủ hộ, thấy xe ngựa Đỗ Duy gần sát, vẫn đứng thẳng người thi lễ nhưng mắt không liếc ngang, liếc dọc.
Tới bên trong tòa thành, Đỗ Duy vừa mới xuống xe ngựa, Marde đã đi ra nghênh đón, Đõ Duy chỉ hỏi hai câu, biết rõ bữa tiệc tối nay chuẩn bị tốt rồi.
Mấy ngày nay, trong thành Lâu Lan cực kỳ náo nhiệt, mọi nơi đều giăng đèn kết hoa. Ngay cả những đại đội binh lính tuần tra vẫn làm việc rất nghiêm túc, cũng đều mặc những bộ đồng phục mới, bên trong thành của công tước phủ cũng được trang trí mới lại, thời gian này vẫn còn có nhiều dân thường đi đến bên ngoài tường thành của công tước phủ, xa xa đối mặt với tòa thành lớn tiếng cầu nguyện.
Sau khi Đỗ Duy đi tới tây bắc, liên tục sáng tạo ra kỳ tích. Lương thực được mùa, làm cho cuộc sống một năm không phải lo lắng, khi thành mới thành lập lại công khai tuyên bố pháp lệnh miễn thuế, dân chúng đối với hắn cực kỳ sùng bái. Hơn nữa Ron Barton hở một chút là tự mình dẫn quân đi ra ngoài “huấn luyện”, tiêu diệt không ít bọn mã tặc. Với mấy cái công lao này, đại đa số nhân dân tây bắc đều đặt Đỗ Duy ở trên đầu rồi.. Cứ như vậy người dân nơi này đối với vị công tước trẻ tuổi này cơ hồ sùng bái tới cực điểm, chỉ hy vọng đéc ngài công tước này có thể đem tây bắc trở nên yên ổn, bình an sống lâu, như vậy cuộc sống của chính mình có thể sung túc ổn định rồi.
Cho nên mấy ngày nay xuất ra tin đồn, nói rằng hai ngày nữa đức ngài công tước sẽ cử hành sinh nhật lần thứ mười lăm của mình, chính thức làm lễ trưởng thành. Sau khi tin tức này được đưa ra, cư dân đô thị của tòa thành kỳ tích gần xa đều nhốn nháo. Cả thành Lâu Lan đều ở trong không khí ngày lễ, thậm chí so với lễ tế mùa hè hàng năm còn đặc sắc hơn nhiều, mỗi khi người dân tụ tập tại chung quanh tòa đều bái lạy chúc phúc cho đức ngài công tước trẻ tuổi này.
Sinh nhật của Đỗ Duy, trong thành tất nhiên không cần phải nói đã bận nhiều ngày nay, Đỗ Duy vốn không nghĩ làm cho quá mức rình rang, thế nhưng Phillip lại góp lời với hắn, Đỗ Duy thân là người có địa vị trên cao, lo xử lí việc lớn, bản thân ý nghĩ sâu xa, hơn nữa suy cho cùng nghi thức trưởng thành cả đời chỉ làm một lần, nếu làm quá đơn giản sẽ làm đánh mất uy phong của ngài công tước.
-Cậu chủ, bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị xong đang chờ ngài phân phó, nghe nói mọi người gia tộc Listeria xuất thân từ miền nam, tôi đã đặc biệt chuẩn bị một ít thức ăn ngon mang khẩu vị miền nam cho người ta… Marde đang muốn cẩn thận hồi báo, bỗng nhiên phía sau liền chạy tới mấy kỵ binh, đi vào trong tòa thành liền nhảy xuống ngựa, hướng về Đỗ Duy thi lễ: -Thưa ngài, một nhóm xe ngựa của gia tộc Listeria đã đến ngoài cửa!
Đỗ Duy vốn không định làm cho rùm beng như vậy, suy cho cùng thì bản thân mình cũng chỉ là một thằng nhóc choai choai mà thôi. Nhưng lại nghĩ đến hai người này là em trai và em gái của hầu tước phu nhân Listeria. Nhất là em trai của hầu tước phu nhân, là con trai duy nhất của gia tộc Listeria, tương lai nhất định là người kế thừa gia tộc! Thân phận như vậy liền không thể chậm trễ được, hơn nữa chính mình cũng nhận nhiều lợi ích từ gia tộc Listeria, đương nhiên cũng phải biểu hiên một chút quan hệ thân thiện tốt đẹp.
Chỉ đáng tiếc là, lão nhân Dardanelle của gia tộc Listeria, thật không ngờ hôm nay lại không có mặt trong thành, ba ngày trước sau khi nghênh đón đám người Đỗ Duy liền dẫn người lên hành lang tây bắc để mua trâu, ngựa rồi.
Bên trong đội nghi trượng hô to, một đội bạch mã kỵ binh chậm rãi xuyên qua đại môn tiến nhập vào công tước phủ rồi đi vào tòa thành dưới, mấy tên kỵ binh này đều mặc đồng loạt ngân sắc khải giáp, tựa hồ qua tuyển chọn tỉ mỉ để lấy ra nên đều là nam tử anh tuấn tuổi còn rất trẻ. Hơn nữa trên ngực đều gắn huy chương của gia tộc Listeria, hông dưới ngựa tất cả đều thuần một màu trắng tuấn mã, toàn thân tuyết trắng, cả một tia màu hỗn tạp trên long cũng không có, trên đầu mỗi con ngựa còn cắm một cái lông chim dài màu trắng…
Đỗ Duy vừa thấy cách ăn mặc của đội kỵ binh này, liền biết ngay đây nhất định là đội thân vệ của hầu tước phu nhân trong gia tộc Listeria, bọn họ được xưng là “kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ”. Bởi vì trong gia tộc Listeria chỉ có một mình hầu tước phu nhân là có danh hiệu quý tộc, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thân chế quý tộc, không phải thế tập. Cho nên dựa theo luật pháp đế quốc, gia tộc Listeria không thể thuê mướn tư quân, đương nhiên, mặc dù pháp luật là như thế, nhưng một gia tộc to lớn như thế này, há có thể không có lực lượng bảo vệ chính mình sao? Cho nên kỵ sĩ đoàn Bạch Vũ này đây trên danh nghĩa là lính đánh thuê dưới trướng của Listeria gia tộc.
Nói như vậy, kỵ sĩ đoàn bạch vũ này, mặc dù danh sách chính thức chỉ có bốn trăm chín mươi chín người, nhưng nếu dựa vào việc mỗi cá nhân kỵ sĩ có thể nhận thêm 4 người tùy tùng, nếu tính toán như vậy thì nhân số ít nhất cũng nhiều hơn hai ngàn!
Trên danh nghĩa thì chỉ có bôn trăm chín mươi chín người này, trên thực tế thì kỵ sĩ đoàn này đã vượt quá con số hai ngàn, đều là lực lượng hộ vệ tinh nhuệ của gia tộc Listeria. Gia tộc Listeria là gia tộc buôn bán, nên không có lãnh địa riêng cho mình, không giống như Đỗ Duy cần một lượng lớn quân đội để thủ bị địa phương như thế, cho nên hơn hai ngàn kỵ binh này đã đủ tự bảo vệ mình rồi.
Cô gái trước mặt này, thật không thể nghi ngờ gì là không ai có đủ khả năng để bình phẩm, mà trên người cô nàng còn có một chút khí tức mờ mờ làm mê hoặc lòng người, cái cổ cao lớn kia giống như loài thiên nga thật ưu nhã, mùi thơm trên cánh môi hàm chứa một tia cười nhẹ nhàng.
Nhưng mà…làm người ta khó hiểu nhất chính là, nghe nói em gái của hầu tước phu nhân Listeria năm nay vừa tròn mười sáu tuổi, mà cô gái trước mắt này , tướng mạo của nàng đẹp đến mê người, nhưng nhìn vào tướng mạo của nàng, trang phục mỏng manh, vẻ bề ngoài toát lên những tia mê hoặc người, vóc dáng thật là mê người, làm gì có cái bộ dạng nụ hoa mới nở của người con gái mười sáu tuổi?
Nhìn qua, hình dáng cô gái này khoảng trừng mười tám, mười chín tuổi
Vị tuyệt sắc mỹ nữ này trên mặt cười ngọt ngào, sau đó cuối thấp than người xuống một chút, đưa bàn tay nhỏ bé ra, đặt vào phía trên bàn tay Đỗ Duy. Đỗ Duy liền cảm giác bên trong bàn tay nhỏ bé này, dường như không xương mềm mại và trắng như tuyết, gần như là phản ứng bản năng, nhịn không được liền nhẹ nhàng nhéo một chút, động tác này thuần túy chỉ là một phản ứng vô ý thức, nên người bên ngoài cũng không biết chỉ có điều vị tiểu thư Listeria này nhịn không được nên đỏ mặt lên. Đôi mắt như làn nước mùa thu phảng phất phủ lên một màn hơi nước, hiện lên một tia ngượng ngùng, sắc mặt có hơi chút hồng, mí mắt lại buông xuống, không dám nhìn Đỗ Duy
Đỗ Duy nghe rõ giọng nói trong trẻo, làm dáng đưa tay của đối phương đến gần trước mặt, sau đó lễ độ hôn trên tay một cái, rồi bước về phía sau nữa bước mĩn cười nói : -Tiểu thư trên đường vất vả rồi .
-Đức ngài công tước thật khách sáo. Tiểu thư Listeria trên mặt đỏ ửng lùi lại phía sau, tiếng nói của nàng làm cho trong lòng Đỗ Duy không khỏi rung động. Thanh âm của cô gái này trời sinh phảng phất một chút lờ mờ giọng mũi, vừa êm ái vừa mềm dẽo, chỉ là một câu nói nhẹ như vậy, lại có thể dụ dỗ hồn phách con người đến thế, quả thật là kỳ diệu, làm cho lòng người run rẩy không thôi. Nếu như nói nhu mì quá mức, thì bao giờ cũng lộ ra một tia giả bộ, thế nhưng riêng tiểu thư Listeria mặc dù mềm mại đáng yêu đầy sức sống vô cùng, nhưng do trời sinh đã vậy, làm cho người ta không hề bất ngờ, dường như tiếng nói của cô ấy sinh ra đã như vậy, nếu như không phải như vậy, thì ngược lại không phải là cô ấy nữa rồi.
Sau đó nghe thấy nàng mỉm cười nói : -Thưa ngài công tước, tôi trên đường đã nghe qua, người dân trên tỉnh Desa đồn đại cùng với truyền thuyết bên trong không giống nhau , có thể thấy rõ ràng chiến tích của đúc ngài công tước tại tây bắc này. Đức ngài tuổi còn trẻ, sau này tương lai rộng lớn mênh mông, thật làm cho trong lòng mỗi người sinh kính sợ đó. Dừng một chút, nàng hình như nhớ tới cái gì đó, trên mặt xuất hiện một nụ cười nhè nhẹ : -Ôii, em trai và em gái của ta, trên đường đi mệt mỏi, ngày hôm qua vẫn còn một chút khí lạnh, lúc này gặp nhau sợ rằng không thể xuống xe làm lễ với ngài được, xin ngài đừng trách .
Đỗ Duy vốn không để ý, bỗng nhiên nghe được một câu cuối cùng “em trai và em gái của ta”, không khỏi không ngẩn người ra một cái?
Người này không phải là Listeria tiểu thư sao?