Vừa dứt lời, liền thấy từ mặt sau lều vài đẩy ra một số lượng xe lớn. Trên xe lớn rõ ràng là một cái lồng sắt hình lập phương cực lớn. Trên lồng sắt vốn bao phủ vải sau khi bị mấy kỵ binh quân tây bắc xốc lên, lộ ra ‘con mồi’ bên trong.
Đỗ Duy vừa thấy, không khỏi đánh thót một cái, không kìm được cau mày….
Kỳ thực vừa rồi lúc cái lồng sắc này được đẩy ra, Đỗ Duy đã mơ hồ nghe thấy được bên trong truyền đến tiếng khóc hu hu. Sau khi mấy kỵ binh dùng thương đẩy màn treo ra, càng chứng thực dự đoán của Đỗ Duy!
Trong cái lồng sắt hình lập phương cực lớn này nào đâu là con mồi gì! Rõ ràng là mười mấy cô bé tuổi còn trẻ!
Theo hình dạng của mấy cô bé này, nhìn màu da dĩ nhiên là một đám nữ nô lệ Nam Dương, Tatara nói hắn theo lệnh mua vào. Xem ra ngày hôm qua nữ thích khách kia vừa náo động, quả nhiên làm cho mấy nữ nô lệ đáng thương này xui xẻo.
Vốn nghe nói mười mấy nữ nô lệ đều dùng để làm phần thưởng cho tướng lĩnh trong quân Tây Bắc, nhưng không nghĩ chỉ vì liên quan tới sự kiện ám sát mà rơi vào kết cục như vậy!
Mấy binh lính mở lồng. Dưới sự đe dọa của loan đao cùng kỵ thương, tâm tình mười mấy cô gái này trong sự sợ hãi hoảng loạn bị đuổi ra khỏi lồng. Sau đó dưới uy bức của mã đao sắp xếp thành một hàng, quỳ gối trước ngựa bọn người Đỗ Duy cùng Ruga.
Mấy cô gái này khóc lóc thê thê thảm thảm. Càng làm cho Đỗ Duy thở dài chính là tất cả những cô gái này đều toàn thần trần trụi. Vốn trên thân thể thanh xuân tươi tốt, đã có không ít vết roi đẫm máu. Hiển nhiên một đêm hôm qua đã không ít người chịu đau khổ.
Những nữ nô lệ này, theo tuổi mà xem, lớn nhất cũng không vượt quá mười tám tuổi, nhỏ nhất thậm chí còn có vẻ mặt non nớt làm cho Đỗ Duy cũng không đành long đoán tuổi các nàng. Sắc mặt mỗi người dều tràn ngập sợ hãi cùng kinh hoảng. Trong ánh mắt mỗi người đều mang vẻ thê thảm cùng bi thương, giống như một đám thỏ nhỏ chịu kinh hãi, hoảng sợ nhìn vũ khí đầy khí lạnh trong tay những kỵ binh quân tây bắc xung quanh.
-Tướng quân Ruga….. đây là…. Đỗ Duy thử thăm dò một câu.
Hừ. Ruga nhíu mày, nói: -Lai lịch thích khách hôm qua kia còn chưa có tra rõ. Nhưng cũng là giấu trong những nữ nô lệ này. Những người này sao, ta chẳng muốn tra hỏi, thà rằng giết nhầm, cũng không thể bỏ sót, không cần phí tâm phí sức từng bước phân biệt, không bằng đem toàn bộ …..
Nói tới đây, trong ánh mắt Ruga hiện ra một tia sát khí.
Đỗ Duy âm thầm thở dài nhưng trên mặt không có biến hóa gì, chỉ ngậm miệng, không nói gì nữa.
Trong lòng lại nói: tên Ruga này, thật là quá tàn nhẫn.
Nhìn thấy mấy cô gái xinh xắn nhỏ tuổi này mặc dù đều lõa thể nhưng lúc này đều đang khóc hu hu. Đỗ Duy nào có tâm tình nhìn thân thể mềm mại của các nàng? Trong lòng không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối. Chỉ là lo lắng, thấy sát khí kiên định trong mắt Ruga, cuối cùng không có mở miệng làm chuyện phí khí lực nào.
Mọi người nghe rõ đây! Một kỵ binh quan quân Tây Bắc giơ cao mã đao lên. Sau một phen dọa dẫm, cất giọng nói: -Mọi người nghe rõ đây! Tướng quân có lệnh, các người mấy kẻ đồng lõa thích khách này, kể ra vốn nên chém chết toàn bộ! Tuy nhiên tướng quân nhân từ cảm thấy tiếc cho các ngươi, mở một mặt lưới, cho các ngươi một con đường sống!
Nói rồi, hắn phóng ngựa chạy tới một đống lửa bên cạnh lều vải, lấy ra một cây đuốc thông, đốt trên đống lửa. Sau đó dùng lựa cắm trên mặt đất, cao giọng nói: -Từ bây giờ bắt đầu. Các ngươi hết sức trốn trước trong rừng! Trước khi cây đuốc tại đây bị thiêu hết, các ngươi chỉ cần có thể chạy khỏi rừng cây mà không bị bắt, liền có thể sống!!! Cho nên….. Nói tới đây, tên kỵ binh quan quân này khóe miệng lộ ra một tia cười gian: -Bây giờ bắt đầu, ra sức trốn đi! Một con đường sống. Cố nắm lấy mà giữ mạng!
Nói xong, hắn đánh mắt. Một kỵ binh bên người đi tới, mã đao giơ lên. Nghe thấy thanh âm leng keng leng keng không dứt, đem mấy cái xích buộc dưới chân các cô gái toàn bộ chặt đứt.
Tất cả những cô gái này đều gần như bị dọa choáng váng, mở mắt há mồm nhìn đám quân Tây Bắc như sói như hổ này, vài người dường như còn chẳng biết làm sao. Thậm chí còn có người trong lòng đang có một tia may mắn, lại quỳ trên mặt đất liên tục dập đầu hướng tới bọn người Ruga, trên trán cũng chảy máu, một mảnh khóc thảm.
Đỗ Duy dù sao trong lòng cũng cảm thấy thương xót, thở dài, nhìn Ruga một cái, bỗng nhiên cắn răng, đột nhiên rút ra bội kiếm thúc ngựa đi tới trước mặt một cô gái khóc lóc cầu khẩn. Xoạt một tiếng, thanh kiếm cắm trước mặt hắn, cố ý quát một cách độc ác: -Khóc cái gì mà khóc! Làm tim ông đây cũng mệt rồi! Thật sự muốn sống, thì mau chạy đi!!
Có người đầu tiên chạy, liền có người thứ hai….. Rất nhanh, mười mấy cô gái hầu như đều hiểu rõ vận mệnh chính mình, đều tranh nhau hướng tới nơi sâu trong cánh rừng nhanh chân chạy như điên. Bàn chân trần mêm mại của bọn họ đạp trên mặt đất cứng rắn, có không ít người đều bị đá nhọn cắt, còn có người chân bị cành cây cắt bị thương, máu tươi chảy đầm đìa. Tuy nhiên giờ phút này đều đã bất chấp …..
Đỗ Duy nhìn thấy mười mấy cô gái chạy vào trong rừng, trong lòng thở dài thầm nghĩ rằng: Không thể không sống. Cơ hội có lẽ trong mười phần không đến nửa phần …. Chỉ có điều ta không cứu được mạng các ngươi, cũng chỉ có thể làm đến mức này.
Ruga ha ha cười, ngồi trên ngựa nâng tay che phía trên lông mày, nhìn về phía xa xa trong chốc lát, cười nói: -Được rồi! Các anh em, chuẩn bị săn bắn thôi!