Đỗ Duy cười cười: -Nói như vậy, mọi người đều không muốn đánh rồi.
-Cũng không hoàn toàn như vậy. Billia bất đắc dĩ thở dài: -Hai bên đều biết tình hình của chính mình, những cũng biết tình hình của đối phương. Người thiếu niên mặc dù muốn thời gian để phát triển nhưng lại lo thời gian thêm dài, đối phương người đàn ông có bệnh khỏi rồi càng thêm mạnh mẽ. Mà người đàn ông có bệnh lại cho rằng, chính mình mặc dù bệnh tật không tốt, nhưng nếu thực sự đợi bệnh của chính mình khỏi một ngày nào đó, có lẽ người thiếu niên đã biến thành người trưởng thành, sức mạnh thêm lớn, càng thêm không dễ dàng ….. Đây chính là mâu thuẫn hiện giờ đó.
Kỳ thật Billia nói mấy thứ này Đỗ Duy cũng biết. Nhưng hắn chung quy phải ép cái tên trợ thủ này lộ ra mới được. Nghĩ tới đây, hắn tiếp tục hỏi: -Đã là mâu thuẫn, vì sao bác Billia còn nói đánh không được vậy? Cháu lại thật ra thấy rằng đau dài không bằng đau ngắn. Đã sợ tương lai tốn thời gian, không bằng đơn giản liều mạng nỗ lực một cái giá nhất định, đem thiếu niên này đánh ngã xuống đất. Tính ra chính mình tổn thật lớn nhưng cũng là một lần và mãi mãi.
Bá tước Billia trong lòng nhảy lên, thấy ánh mắt hung hăng của Đỗ Duy, trong lòng máy động: thằng nhóc này thật là tàn nhẫn! Nhưng hắn lập tức nói: -Ý của cháu cũng cùng quan điểm với phái chủ chiến của đế đô. Nhưng mà…. Bác thấy, lời này mặc dù có đạo lý nhưng thực hiện cũng không tránh khỏi quá khó khăn. Thứ nhất, một khi chúng ta ra tay với người thảo nguyên, quân Tây Bắc nên xử trí thế nào? Để quân Tây Bắc đánh người thảo nguyên, trước hết không nói chúng ta không thể điều động được bọn quân phiệt này …. Ha ha, nếu bọn họ không nghe điều lệnh thì phải làm sao? Chẳng lẽ để chúng ta tập hợp bộ đội phương bắc và phương nam, hay lại đưa cấm vệ quân vương thành chạy đến Tây Bắc? Như vậy quân Tây Bắc sẽ có phản ứng gì? Nếu có đánh, quân Tây Bắc giúp chúng ta thì cực tốt, nếu bọn chúng một đao ở sau lưng đâm chúng ta ….. kế hoạch đó sẽ bị phá hủy ngay.
Bá tước Billia chậm rãi mang đến đầy hai xe văn kiện, trong đó không ít hơn hai hòm lớn đều là bản ghi chép tốc ký* nhiều ngày trước đàm phán ở đế đô. Đỗ Duy chủ yếu lật, nhưng không có gì ở trong những thứ này. Tất cả đều là một chút nước bọt song phương nhổ vào lẫn nhau, nội dung dinh dưỡng không có cái gì.
(*Nguyên văn: 坦帕记录 : thản mạt ký lục = ghi chép Tampa . Tampa là một thành phố bên bờ Tây của tiểu bang Florida, Hoa Kỳ, do tần số bão tố cao nên thành phố mới có tên gọi như là Tampa, tiếng thổ dân châu Mỹ Calusa từ này có nghĩa là “tia chớp” = tốc độ nhanh = tốc ký – nó chơi tiếng lóng nên mình chỉ có thể đoán như vậy, thánh tổ Khiêu Vũ)
Cũng giống như những kẻ bên ngoài hùng hổ còn bên trong thì nhút nhát quát tháo lẫn nhau: -Ngươi tới đánh ta đi! -Ngươi có giỏi thì ra tay trước! -Ngươi có giỏi thì ra tay trước! -Ngươi đánh trước! -Ngươi đánh trước!
Mấy thứ nước miếng chính khách này so với hàng vạn cuộc cãi cọ thông thường kỳ thật giọng điệu cũng chỉ hoa lệ hơn một chút thôi.
Ah ….. Đưa miếng khoai bỏng tay này bỏ lại cho người thảo nguyên …. Thật ra lại là một ý tưởng vô cùng tốt đó!