Toàn bộ khu vực giống như một bản vẽ . Nhìn tổng thể khắp nơi chi chít đường đâm ngang cắt dọc , có rộng có hẹp , có uốn khúc có vòng vèo . Cẩn thận nhìn lại mới nhận ra đây là một tấm bản đồ !
Mà khu vực trung tâm lại điêu khắc một hình mặt trời có hoa văn giống như đang phát sáng . Ngoài ra còn có một hình vuông cỡ lớn , bên trên khắc hình giống như một tòa tháp
- Làm sao có thể ?
Semel thất thanh nói : - Tháp ? Chẳng lẽ bản đồ này là đế đô ? Trung ương là tòa tháp cao , chả lẽ là bạch tháp ở giữa hoàng cung ? Chỉ là … nếu nói chỗ này do ma tộc xây nên , như vậy ít nhất cũng phải được vặn năm tuổi rồi ! Chẳng lẽ vạn năm trước ma tộc có thể tiên đoán tương lai ? Biết trước sau này con người ở đây xây dựng bạch tháp ? Vì thế mới vẽ lại ?
Đỗ Duy trầm mặc không đáp , hắn cẩn thận nhìn bản đồ này , cuối cùng thở dài , nhún vai cười nói : - Tằng tằng tằng tằng tổ mẫu đại nhân . Ngài sai rồi . Bức vẽ này không phải bạch tháp trong hoàng cung , mà là….
Tiếng của hắn trở nên cổ quái , chỉ tay vào hình vuông khắc tháp , lại chỉ vào hình hoa văn cạnh đó
- Nhìn cẩn thận sẽ thấy , đây không phải bạch tháp của chúng ta … Mà là , ma thần điện của ma tộc , cũng chính là .. Thông Thiên tháp !
- Ngươi … ngươi nói ...
Semel cũng cả kinh nhìn lại , dần dần cũng không tránh khỏi chấn động
Mặt Đỗ Duy càng cười quỷ dị hơn . Hắn đi thêm mấy bước tới chỗ phía bắc bản đồ . Chỗ này có khắc một vệt dài thô … - Nhìn kỹ sẽ thấy , ở đây giống như có một con sông …
Đỗ Duy nhắm mắt lại : - Chúng ta đều biết , sông Lan Thương nguyên bản là một dòng sông chảy xuyên qua cả đế quốc . Con người tiêu tốn rất nhiều tinh lực để khai thác nó , lại lợi dụng con sông lớn này làm tuyến đường huyết mạch mà xây dựng thành phố gần đó . Bây giờ thử làm một giả thiết … nếu nói dòng sông này khi trước là tiền thân của sông Lan Thương , như vậy bản đồ ở dưới chính là một tòa thành …
- Ý của ngươi là…
Semel kinh hô một tiếng
- Không sai
Đỗ Duy thở dài , sắc mặt vẫn bình tĩnh nói ra đáp án - Phát hiện này thật kinh người . Nếu cứ theo bản đồ này mà xem , hiện tại vị trí của chúng ta chính là bên dưới ma thần điện , Thông Thiên tháp ! Mà hiện tại , phía trên đã biến thành bạch tháp , hoàng cung ! Còn có …
Đỗ Duy cười khổ , nói ra ý cuối cùng
- Trên đầu chúng ta là đế đô , phía bắc là sông Lan Thương ! Mà cũng chính chỗ này , vạn năm trước , ở đây đã từng là ….
Hắn cố ý dứng lại , cuối cùng nói ra năm chữ
- Hỏng rồi … chẳng lẽ ta niệm một lần dẫn phát ma pháp gì đó ? Đỗ Duy vừa nói ra xong , lập tức ý thức được việc không tốt !
Hắn tuy mất đi đại bộ phận năng lực ma pháp , tuy nhiên vẫn giữ được tinh thần lực cực kỳ nhỏ bé . Năng lực ma pháp cảm ứng cũng còn nguyên , chỉ vì ma lực quá ít nên mới không dùng được ma pháp nữa thôi
Mà lúc này , vừa niệm xong câu chú ngữ ma tộc kia , đột nhiên một cảm giác quen thuộc như tinh thần lực phóng ra !
Ma … ma pháp ?
Vụt !
Bản đồ dưới chân đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt . Hai người lập tức thành đứng trên một vùng sáng rực rỡ .
Đỗ Duy sắc mặt đại biến , đột nhiên gào lớn một tiếng quỳ xuống , hai tay ôm đầu , sắc mặt thống khổ . Cơ thịt trên mặt hắn vặn vẹo , cuối cùng cổ họng không nhịn được mà thét lên : - A A A A A A A ! ! ! ! !
Tiếng thét mang theo đau đớn cực độ , hắn ôm đầu , tay co giật , toàn thân run rẩy …
Cảm giác quen thuộc trong đầu chính là cảm giác mỗi khi thi triển ma pháp !
Niệm chú ! Thi triển ma pháp ! Cảm ứng nguyên tố ma pháp ! Sau cùng là rút ma lực trữ trong không gian ý thức ra !!
Rút ra !
Rút ra ! !
Rút ra ! ! !
Sau khi niệm xong câu chú ngữ ma tộc kia , Đỗ Duy cảm giác được không gian ý thức của mình vốn đã nhỏ yếu đột nhiên xoay tròn ! Trong nơi sâu thảm bị kích phát , khả năng cảm ứng ma pháp lại xuất hiện mạnh mẽ vô cùng !
Lúc thi triển ma pháp , chú ngữ khởi động xong lập tức rút ma lực bản thân đi vận hành ….
Tuy mặt đất đã ngừng chấn động , nhưng người dân ban đêm chạy ra vẫn kinh hoàng nhìn hướng hoàng cung . Chùm sáng kia trong đêm vô cùng chói mặt , ánh sáng gần như chiếu rọi lên khuôn mặt mỗi người …