Sau khi nói xong y đi đến bên cạnh đàn Harpsichord, bắt đầu thấp giọng thương lượng cùng với Xavier, hai người lấy bút lông chim và vài trang giấy phác họa ra mô hình.
Lẳng lặng quan sát tình cảnh này, Lucien cũng giống như Lotter hay Phyllis, cảm thấy cực kỳ quái lạ, nhưng trên thực tế hắn đang tập trung quan sát các cử động của Rhine, trong làng tự nói:
-Rhine quả nhiên có điểm gì đó trông rất quái lạ, không hề giống bề ngoài là người chuyên đi hát rong hay nghệ sĩ diễn tấy đàn Violon thôi đâu, chắc chắn y có bí mật gì đó.
Còn Victor thì trong loàng tràn ngập sự mong đợi, nhìn thấy Rhine và Xavier đang bận rộn thì cũng nhanh chóng gia nhập cuộc thảo luận, đưa ra mấy đề nghị dựa trên quan điểm của một vị nhạc sĩ chuyên nghiệp.
-Nếu như có thể chế tạo ra một nhạc cụ tuyệt vời thì đó chính là vinh hạnh của ta.
Lucien đứng ở bên cạnh thấy vậy thì càng khẳng đinh Rhine có điều gì đó rất quái lạ, y không chỉ có thể thiết kế được mô hình đoàn bẩy cấp ba, hơn nữa còn có thể kết hợp chúng để tạo ra được một hệ thống đòn bầy gây chấn đồng làm cho hệ thống dây đàn trong đàn Harpsichord có thể thay đổi nhanh chóng và liên tục khi bieeru diễn:
-Cũng may y chưa làm ra nhưng loại thiết bị còn loại, nếu không thì ta nghĩ chắc chắn hắn đã từng thấy qua một chiếc đàn Piano hiện đại.
Victor ôm hai người Rhine và Xavier mỗi người mỗi cái thật nồng hậu, sau đó mới đi đến trước mặt Lucien dương hai tay ra ôm hắn một cái thật chặt:
-Ta cũng thật sự cảm ơn cậu, Lucien ạ, nếu không có ngươi, chúng ta sẽ không chú ý tới phương diện này. Vì thế cảm tạ ngươi ở trong thời khắc quan trọng nhất đã vạch ra điểm mấu chốt cho chúng ta biết.
-Không có gì đâu Victor tiên sinh ạ, ta cũng không ngờ rằng mấy suy nghĩ lỗ mạng lại có tác dụng với tiên sinh.
Lucien thật sự không quen với cảm giác bị một người cùng giới ôm ấp, cực kỳ gò bó.
Victor thà Lucien ra, cười ha hả, thành khẩn nói: