Nguồn: read.st Nghe Diệp Âm Trúc nói, Áo Lợi Duy Lạp không khỏi âm thầm cả kinh. Hắn sợ rằng Cầm Thành sẽ có hành động gì đó kinh khủng.Đối với việc dùng binh của Diệp Âm Trúc, Áo Lợi Duy Lạp thực tâm bộiphục. Mặc dù rất nhiều phương diện quân sự Diệp Âm Trúc vẫn còn hỏihan, học tập hắn, nhưng hắn cũng không hề vì thế mà coi thường Diệp ÂmTrúc. Có lẽ về mặt chi tiết, tỉ mỉ thì Diệp Âm Trúc không thể nào sosánh với hắn, nhưng về kỹ thuật dụng binh thì hắn tự nhận thấy khôngthể sánh nổi Diệp Âm Trúc. Đã không ít lần hắn được lĩnh giáo thủ đoạnđiều quân như Thiên Mã Hành Không của Diệp Âm Trúc. Như lần xâm nhậpCực Bắc Hoang Nguyên này của Tử, bề ngoài thì thấy như một quyết địnhcực kỳ nguy hiểm, nhưng thật sự, trong khi pháo đài Lôi Thần Chùy cocụm lại thì đây chính là một bố trí cực kỳ hợp lý của Tử. Mặc dù Áo LợiDuy Lạp không biết Tử tụ tập lực lượng ở đâu trong Cực Bắc HoangNguyên, nhưng hắn cũng có thể tưởng tượng được sức mạnh do tứ đại thầnthú cầm đầu tới bên trong Cực Bắc Hoang Nguyên sẽ kinh khủng tới mứcnào.- Từ Thánh Quang thành tới bắc cương (biên giới phía bắc) của Phật LaQuốc khoảng một ngàn sáu trăm dặm. Nếu hành quân nhanh cũng phải chừngmười ngày mới tới. Nếu là khinh kỵ binh thì nhanh nhất là bốn ngày sẽtới. Xét về tổng thể, Cực Bắc Hoang Nguyên và thế giới của nhân loạichúng ta cách nhau một vùng đệm là dải đất hẹp, ngươi có thể thấy ở đócách Thánh Quang thành và pháo đài Lôi Thần Chùy khoảng 100 dặm. Nơigần nhất giữa Cực Bắc Hoang Nguyên và thế giới của nhân loại chúng tachỉ không đến 40 dặm. Hai phe bố trí binh lực ở hai đầu dải đất. Tamđại yếu tắc (ba pháo đài lớn) của Thú nhân hình thành một phòng tuyếncực kỳ kiên cố , khiến cho quân đội của nhân loại chúng ta không thểnào tiến nổi.Nói tới đây, Áo Lợi Duy Lạp không khỏi thở dài:- Thẳng thắn mà nói, từ sau khi đại lục có được hòa bình, ý đồ xâm lựccủa ba nước phía bắc chúng ta đã giảm đi rất nhiều. Bởi vì tồn tại PhápLam nên chúng ta căn bản là không có cơ hội xâm lược phía nam. Còn CựcBắc Hoang Nguyên lại không thích hợp cho cuộc sống của nhân loại chúngta nên ba nước ở phương bắc không khỏi giữ thái độ bảo thủ đối với thúnhân tộc. Trong những trận chiến của hơn mười năm trước, chúng ta đãrất khó công kích ba pháo đài lớn của thú nhân thì bây giờ đại đa sốthời gian, ba pháo đài đó cũng chỉ có tác dụng phòng ngừa chúng ta màthôi.Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút, nói:- Đại ca, nếu chúng ta thông lĩnh một nhóm quân đội không quá đông,lặng lẽ từ vùng đệm đó tới Mễ Lan đế quốc và pháo đài Chiến Thần, huynhthấy có được không?Trong lòng Áo Lợi Duy Lạp thầm nghĩ, xem ra Diệp Âm Trúc lại muốn vận dụng kỳ binh rồi, suy nghĩ một lát, hắn lắc đầu nói:- Rất khó. Mặc dù trí tuệ của thú nhân không bằng nhân loại chúng tanhưng bọn chúng chắc chắn cũng không phải là ngu ngốc. Sau khi Phật Laquốc theo Lam Địch Á Tư, đại quân của bộ lạc Chiến Thần tới bên pháođài Lôi Thần Chuỳ, còn quân đội của Phật La quốc cũng chủ yếu tập trungở biên giới phía đông của Mễ Lan đế quốc, hy vọng có thể đột phá từphía đông. Trong tình huống này, tất nhiên Phật La và pháo đài ChiếnThần sẽ phải có phòng ngự ở biên giới phía bắc. Nếu Chúng ta có thể chomột tóan quân lợi dụng dải đất đệm đó đột nhập vào trong, sợ rằng cũngkhó tác động nổi tới phòng ngự kiên cố của pháo đài Chiến Thần. Cho nênmặc dù bộ lạc Chiến Thần và Phật La quốc đều bố trí không nhiều quân ởgần dải đất đệm nhưng những quân đội đó chủ yếu là có tác dụng cảnhbáo. Bọn chúng lập nên tại đó một tòa thạch bảo (đã ai đọc truyện “QuỷBảo” chưa nhỉ?), khoảng cách không xa tới pháo đài Lôi Thần Chùy, lúcnào cũng có thể kêu gọi cứu viện từ pháo đài Lôi Thần Chùy.Diệp Âm Trúc nói:- Nói vậy nghĩa là nếu chúng ta phái binh từ dải dất đệm tiến về phíanam sẽ bị chúng phát hiện ngay phải không? Vậy là không thể thông quaMễ Lan đế quốc để vượt qua thạch bảo à?Áo Lợi Duy Lạp nói:- Vượt qua thì có thể, nhưng trinh sát không quân của thú nhân thực sựquá lợi hại, muốn để chúng không phát hện quả thực quá khó khăn. Cho dùchúng ta thực sự vượt qua được thì chỉ cần bọn chúng có được tin tức,tốc độ phản ứng của quân đội thú nhân tộc đều cực kỳ mau chóng. Khôngcần nói tới không quân, bất cứ binh chủng nào của thú nhân cũng đều cótốc độ di chuyển nhanh hơn quân đội của nhân loại chúng ta rất nhiều,trừ Long kỵ binh.Diệp Âm Trúc suy nghĩ một chút, nói:- Đại ca, huynh theo ta đi gặp Mã Nhĩ Đế Ni Nguyên soái đi. Ta đã trở về thì cũng nên thông báo cho ngài một tiếng.-------------------------------Lam Địch Á Tư. Đế đô.Khắc Lôi Na ngồi trước cửa sổ, lẳng lặng nhìn ra ngoài. Mặc dù Lam ĐịchÁ Tư là phía nam nhưng dù sao cũng đã bắt đầu mùa đông, một số cây cốiđã bắt đầu có dấu hiệu tiêu điều.Vốn nàng định minh tưởng trong phòng, nhưng không hiểu sao, tâm trí nàng không thể nào yên tĩnh nổi.Đã rất nhiều ngày trôi qua kể từ Văn Võ đại hội của Lam Địch Á Tư,nhưng tình cảnh phát sinh khi đó vẫn không ngừng xoay chuyển trong đầunàng. Thậm chí ngay cả lúc nằm mơ cũng đều mơ đến nam nhân mặc siêu cấpkhải giáp, tay cầm Tử Tinh tinh thần trọng kiếm đó.Khắc Lôi Na là một cô gái rất dịu dàng, khiến những người xung quanhrất thỏai mái, nhưng dù sao nàng cũng là con gái của Quân vụ đại thầnKhắc Lôi Tư Ba. Cha và chú của nàng có thể nói là quản lý toàn bộ quânđội Lam Địch Á Tư. Xuất thân trong gia đình quân đội như vậy, tâm tìnhdịu dàng của nàng có thể xem như lạc lõng, nhưng chính vì thế mà tâm lýsùng bái cường giả của nàng lại càng mạnh hơn so với người thường.Khắc Lôi Na tu luyện ma pháp. Nguyện vọng lớn nhất của nàng từ khi cònnhỏ chính là có thể trở thành một ma pháp sư cường đại. Nàng cũng khôngbiết cảm giác của mình đối với nam nhân đó là gì, nàng cũng cố gắngquên hắn đi. Nhưng không biết tại sao, hình ảnh của nam nhân đó thủychung vẫn nằm sâu trong nội tâm nàng.Không, ta không nên nhớ hắn, hắn đã có thê tử. Khắc Lôi Na ra sức lắcđầu, muốn rũ bỏ ý nghĩ đó đi, nhưng làm như vậy thì bóng dáng đó ngượclại càng trở nên rõ ràng hơn.Mỗi khi nàng nghĩ đến Quang minh thánh nữ Mã Lệ Na nói với nàng rằng,nam nhân kia vì cứu tính mạng của Loan Phong công chúa mà hi sinh lụccảm (sáu loại cảm giác)của bản thân, nàng lại không cầm nổi nước mắt.Lúc đó nam nhân kia bình tĩnh như thế, nhưng lại có tình yêu và dũngkhí đến vậy sao? Hắn thậm chí không hề có nửa phần do dự, tựa như mấtđi lục cảm không phải là của hắn.Hình tượng của cha và chú trong lòng Khắc Lôi Na vốn đã phi thường tolớn, nhưng khi nàng thấy thực lực chân chính của nam nhân kia, nànghiểu được sức mạnh của cha và chú mình đối với hắn vẫn còn quá nhỏ bé.Cha nói nam nhân kia chính là lĩnh chủ của Cầm Thành trong Mễ Lan đếquốc. Hắn chính là thống lĩnh của quân đội Cầm Thành, gây cho Lam ĐịchÁ Tư những trở ngại trước giờ chưa từng có. Nam nhân này gần như tậptrung toàn bộ mọi ưu điểm, hắn dũng cảm, cường đại, thần kinh như đượclàm bằng thép. Hắn dám tới tận quốc gia đối địch để cứu người mình yêu,đây là loại tự tin và dũng cảm thế nào chứ!Tại sao? Tại sao ngươi lại là địch nhân của đế quốc?Khắc Lôi Na thở dài một tiếng.Đã nhiều ngày qua, tâm tình của nàng cũng đã tương đối bình tĩnh lạiđược một chút, nhưng không có nghĩa là bóng dáng đó trong lòng nàng mờnhạt đi.Nàng rất muốn biết nam nhân đó giờ đang làm gì? Hắn đã trở thành quyến thuộc với Loan Phong công chúa hay chưa?- Bọn họ ở cùng nhau, công chúa nhất định sẽ rất hạnh phúc.Thì thào lẩm bẩm, Khắc Lôi Na đột nhiên không dám tin khi phát hiện trong lòng mình lại xuất hiện một chút đố kỵ.Ta làm sao vậy? KHắc Lôi Na hai tay ôm lấy mặt. Tại sao ta lại đố kỵ. Lẽ ra ta phải cao hứng vì họ mới đúng chứ.- Khắc Lôi Na bé nhỏ của ta, con tự nói gì với mình trong phòng thế? Ta có thể vào được không?Một giọng nói từ bên ngòai phòng truyền vào.Khắc Lôi Na bừng tỉnh, vội vàng đứng lên, mở cửa phòng. Chủ nhân củathanh âm đó chính là Quân vụ đại thần Khắc Lôi Tư Ba của Lam Địch Á Tưđế quốc.- Cha, người đã về,Khắc Lôi Na ôm tay cha mình.Khắc Lôi Tư Ba chỉ có một con gái, hơn nữa bản thân Khắc Lôi Na cũngrất xuất sắc, vì vậy lão cực kỳ sủng ái nàng. Nếu có ai hỏi so sánhgiữa tính mạng của con gái và tiền đồ của lão ở Lam Địch Á Tư, lão sẽkhông hề do dự mà lựa chọn Khắc Lôi Na.Bị Khắc Lôi Na kéo tay đi vào phòng, Khắc Lôi Tư Ba ngồi xuống ghế:- Khắc Lôi Na bé nhỏ của ta, gần đây con có vẻ có tâm sự. Hãy nói cho cha, con làm sao vậy?Trong lòng Khăc Lôi Na cả kinh, nàng không ngờ rằng cha lại chú ý tới biến hóa của mình, khẽ lắc đầu:-Cha, con khỏe mà. Không có tâm sự gì đâu.Khắc Lôi Tư Ba mỉm cười, nói:- Không đúng chứ. Trước đây Khắc Lôi Na bé nhỏ của ta luôn có dáng vẻvui tươi. Ta nghe sư phụ của con nói, gần đây con tu luyện ma pháp cóchút không tập trung. Con đã đạt tới lam cấp, muốn đột phá bình cảnh tửcấp thì phải tích lũy. Cha muốn biết Khắc Lôi Na bé nhỏ rốt cuộc làmsao vậy?Khắc Lôi Na đỏ mặt nói:- Xin lỗi cha. Con sẽ cố gắng hơn.Trong mắt Khắc Lôi Tư Ba toát lên nét hiền hậu, đặt Khăc Lôi Na ngồi lên đùi mình:- Khắc Lôi Na bé nhỏ của ta, cha cũng không yêu cầu con phải là ngườixuất chúng, đứng đầu mọi người. Chỉ cần con có thể sung sướng là tađiều thỏa mãn lớn nhất của ta. Với thực lực gia tộc của ta, cho dù bớtđi một vị ma pháp sư cường đại thì địa vị trong đế đô cũng không hề bịảnh hưởng chút nào. Niềm cao hứng nhất hàng ngày của cha chính là đượcthấy con vui sướng mỉm cười.Khắc Lôi Na miễn cưỡng cười, cúi đầu nói:- Cha, con thực sự không sao mà.Khắc Lôi Tư Ba đột nhiên như tỉnh ngộ điều gì, vỗ vỗ trán mình, nói:- Ta thực sự hồ đồ quá, ta hiểu rồi. Khắc Lôi Na bé nhỏ của ta đã tớituổi kết hôn. Có phải con đã có ý trung nhân không? Nói cho cha, chỉcần con thích và phẩm tính của hắn tốt, bất kể địa vị của hắn thế nào,cha cũng đều ủng hộ con. Cha sẽ mời bệ hạ làm chủ hôn cho con. ------oOo------