Tu vi càng khiến đại sư huynh phải nhìn lại, cũng cảm giác sâu không lường được. Nhưng chính bởi vì như thế, hắn càng có thể biết được những năm gần đây, những chuyện đối phương đã trải qua nhất định là cửu tử nhất sinh.
Năm đó chỉ là Địa Tu nho nhỏ, hôm nay lại là cấp bậc đại năng. Tu vi tăng mạnh, thân thể đoạt xá. Tất cả những thứ này, trên thực tế đã không cần nói.
Tô Minh uống rượu, khẽ nói những chuyện mà hắn đã trải qua từ khi bước vào Thần Nguyên Tinh Hải, bắt đầu như một cổ thi thể nằm trên Hoả Xích Tinh đến sau này.
Lời nói không quá tin tưởng được nhưng chút ít hời hợt, rơi vào trong tai đại sư huynh đã khiến cho hắn bất tri bất giác uống cạn mười vò rượu liên tiếp.
- Thần Nguyên Tinh Hải, các bộ lạc, Ách Thương...
Tô Minh lẩm bẩm, như đang nói, cũng giống như đang tự nói.
- Ta đoạt xá Đạo Không, lấy thân phận đó rời khỏi Thần Nguyên Tinh Hải, đến Đạo Thần Tông, trở thành Điện Hạ Đạo Thần Tông. Ta... thấy ở đó, ta cho là phụ thân.
Tô Minh cười. Nụ cười kia không có khổ sở mà là không chấp nhất, dường như đang nói chuyện xưa của người khác, không liên quan đến bản thân.
- Diệt Sinh Chủng đúng là đáng cười, là ký sinh mà thôi. Ô Sơn Chi Mộng không giữ lại chút đường sống tốt đẹp nào cho ta, khiến chỉ sợ ta không muốn hiểu được thì cũng có thể biết được đó là giả dối.
- Tất cả kế hoạch này cũng là kế hoạch của Tô Hiên Y. Mà ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trong kế hoạch kia, hoàn toàn có thể bị xoá đi.
Tất cả những thứ mà hắn đã trải qua, sau khi Tô Minh uống xong từng vò rượu, vang vọng trong tai đại sư huynh mãi không tiêu tan.
Đây là một loại khí tức nói không ra lời. Đây không phải tu vi dao động, không phải tồn tại khí chất, cũng không phải gợn sóng do nội tâm phát ra thay đổi hoàn cảnh xung quanh tạo thành. Đó là khí tức vì điên cuồng cực hạn. Bởi vì huỷ diệt cực hạn, bởi gì giết chóc và biến đổi cực hạn, lần lượt thay đổi cùng nhau tạo thành một luồng khí tức khiến người khác run rẩy từ trong tim!
- Nếu ngươi muốn làm như vậy thì chuyện này ta cũng có một phần.
Đại sư huynh không do dự mà truyền ra tiếng cười khàn khàn. Tiếng cười kia mang theo sát khí ngập trời.
Tô Minh cầm lấy vò rượu, đặt ở khoé miệng, hung hăng uống một ngụm. Nhưng vừa mới uống đến một nửa, hắn bỗng nhiên để vò rượu để xuống. Ánh mắt vốn dĩ say lờ đờ nhưng giờ phút này, trong nháy mắt lộ ra tinh quang nhìn về phía tinh không xa xa.
Thần sắc đại sư huynh khẽ động, cũng nhìn lại. Một lát sau, hắn ngửa mặt lên trời cười lớn, lại càng đứng lên, nhìn Tô Minh ở đó. Trên mặt hắn đã sớm lộ ra vẻ mỉm cười. Nụ cười kia kích động, mang theo vẻ vui sướng, mang theo men say cười to.
- Hôm nay đã muốn say mèn. Hôm nay, Đệ Cửu Phong, xa cách hơn ngàn năm, cuối cùng đã tụ tập đông đủ!
Tiếng cười của đại sư huynh mang theo vẻ sảng lãng. Âm thanh vang vọng khắp tinh không, lại càng truyền vào bên trong cơn lốc sóng gợn bên ngoài, một chiếc thuyền lá đang lênh đênh bay nhanh tới nơi này.
Trên thuyền, nam tử cô độc, ôn hoà kia đã không hề uống rượu nữa mà là kinh ngạc nhìn về phía xa. Trong mắt hắn từ từ xuất hiện vẻ kích động. Nhất là đại hán phía sau kia, lại càng nhìn về phía trước. Giờ phút này, trên khuôn mặt thật thà mang theo nước mắt, lẩm bẩm tự nói: