Nguồn: read.st
Tô Minh yên lặng nhìn vẻ chấp nhất trong mắt lão giả, bỗng nhiên hắn có chút thương cho lão nhân này. Đây là một lão nhân mặc dù có tu vi cường đại nhưng vẫn luôn sống trong tự trách và hối hận, là một lão nhân không tiếc tất cả điên cuồng để thay đổi vận mệnh của tộc nhân.
- Lấy tu vi lão phu có thể lấy ra ba lần thể hiện thăng linh trong vòng năm tháng. Ngươi chỉ có ba cơ hội quan sát. Có thể thành công hay không, ba lần quan sát này là trọng điểm. Lão phu hi vọng ngươi có thể thành công. Nhưng không thể không nói, cho dù là ở niên đại của lão phu, ngươi có thể thăng linh thành công cũng vô cùng hiếm thấy...
Lão giả phức tạp nhìn Tô Minh một cái, vung tay áo lên. Tô Minh lập tức cảm thấy hư không xung quanh vặn vẹo, trong phút chốc thấy hoa mắt. Khi tầm mắt của hắn rõ ràng là lúc bọn họ không còn trong động phủ nữa, mà là đang trong một mảnh sương mù màu trắng, trên một bình đài cao vút.
Bọn họ đứng ở trên bình đài. Tô Minh cúi đầu nhìn lại, nhìn qua sương mù vô tận kia còn có một số ngọn núi như ẩn như hiện trong sương mù.
- Ngươi đã trải qua man khải chân chính, có thể tính là Man tộc. Như vậy, đầu tiên lão phu sẽ cho ngươi thấy cảnh tượng vô số năm trước, cường giả Man tộc các ngươi thăng linh!
Hai mắt lão giả lộ ra tinh mang chói mắt, tu vi toàn thân ầm ầm bộc phát vô hạn. Tu vi lực lượng tản mát ra tám phương chỉ trong tích tắc khiến thiên không chấn động, để sương mù trên mặt đất quay cuồng, càng làm cho Tô Minh gần như hít thở không thông.
Giờ phút này, tu vi mà lão giả tản mát ra lập tức khiến Tô Minh xuất hiện ảo giác. Dường như người đứng ở chỗ này không phải là lão giả kia mà là một mảnh núi sông mênh mông cuồn cuộn, là một thế giới đầy đủ, càng là một đại giới tinh không!
Tất cả thứ này dường như đều được tích chứa trong thân thể lão giả. Tâm thần Tô Minh chấn động, đồng thời hắn cũng so sánh với các cường giả mà hắn đã nhìn thấy. Tuế Trần Tử cũng tốt, Đạo Hải Chi Tiên cũng được, cho đến khi Tô Minh nghĩ đến cảnh tượng khuyết khẩu Tam Hoang bị phá vỡ trong Liên Minh Tiên Tộc, hắn đã thấy thân ảnh Vô Ngữ, tâm thần chấn động lần nữa.
- Hắn quả nhiên là Vô Ngữ!
Đây là lần đầu tiên Tô Minh tận mắt nhìn thấy sự cường đại của Vô Ngữ. Đó dường như chỉ cần lão giả này muốn thì có thể làm cho thế giới này biến mất, chỉ cần là ý nguyện của hắn thì thiên không cũng phải thay đổi trước mặt hắn, cường đại không thể nào hình dung được.
Tô Minh hô hấp dồn dập. Hắn đã gặp qua tiên linh, cho dù là Sa Thổ Chi Linh hay Đạo Hải Chi Tiên thì cũng tuyệt đối không cường đại như vậy.
- Đây là cảnh tượng vô số năm trước, Man Công, tộc nhân đời thứ 38 của Man tộc các ngươi thăng linh. Đây là lần đầu tiên hắn thăng linh, nhưng cũng là thất bại cuối cùng của hắn. Nếu ngươi coi trọng thì lão phu sẽ dùng tu vi xé rách thiên không, giấu diếm ý chí Man Hoang Đại Giới, rút ra trí nhớ...
Âm thanh lão giả kia quanh quẩn bên tai Tô Minh. Ở bên cạnh, thân ảnh lão giả từ từ hiển lộ ra, mang theo ánh mắt cảm khái nhìn về phía bình đài chỉ có bóng lưng đại hán.
Hai mắt Tô Minh co rút lại. Lời nói của lão giả bị hắn ghi sâu trong đáy lòng. Thì ra tu vi đến trình độ nhất định thì có thể xé rách thiên không, giấu diếm ý chí Tam Hoang, rút ra trí nhớ...
Nhưng chỉ là giấu diếm, hai chữ bí ẩn này cũng đủ nói rõ rồi. Cho dù tu vi của lão giả này thì vẫn phân chia cao thấp với ý chí Tam Hoang.
Hắn chỉ có thể giấu diếm mà không phải là mạnh mẽ ép ý chí Tam Hoang rút ra trí nhớ.
Tất cả đều bị Tô Minh nhớ kỹ, đồng thời toàn bộ tâm thần hắn cũng đặt lên người đại hán Man tộc phía trước. Hắn thấy đại hán này ngửa mặt lên trời rống một tiếng, gân xanh toàn thân nổi lên, lực lượng khí huyết nồng nặc ầm ầm bộc phát. Trong khi bộc phát không có chút tu vi dao động nào, nhưng khí huyết cường đại đủ để áp chế tất cả tu vi, có thể đánh nát tất cả bức tường cản trở.
- Man tộc, đây là bộ lạc có thể ngang hàng với Thục Trung Thánh Tộc trong Thần Tộc. Nhục thể của bọn hắn đã mạnh mẽ đến trình độ không thể nào hình dung.
Lão giả bên cạnh Tô Minh lẩm bẩm, giống như tự nói, lại giống như đang nói với Tô Minh.