Cho nên tất cả ngưng tụ dung hợp cùng với nhau, lại tăng thêm linh lực đã khiến Tô Minh ngưng tụ ra Man Thân, thân thể tiềm lực to lớn vượt qua cả thân thể Man tộc!
Diệt Cảnh tuyệt đối không phải cực hạn của hắn, đây chỉ là sự khởi đầu!
Đồng dạng, đối với số mệnh mà nói, lần thăng linh này không phải kết thúc, Man Thân xuất hiện, nó cũng vừa mới bắt đầu. Man Thân Diệt Cảnh đại thành, Tô Minh ngửa mặt lên trời rống một tiếng. Kim quang xung quanh hắn co rút lại chỉ trong giây lát, dính lên Man Thân của Tô Minh như dung hợp, sau khi tiến vào liền lan tràn khắp kinh mạch màu vàng của Tô Minh.
Tiếp theo, thứ Tô Minh bị thay đổi là tu vi của hắn!
Kim quang dường như là một loại dinh dưỡng mà chúng sanh vạn vật đều có thể hấp thu, là một loại lực lượng nhu hoà chí cực trong thiên địa, có thể thay đổi thân thể, cũng có thể thay đổi tu vi.
Trong chớp mắt kim quang dung nhập vào, tu vi Tô Minh chợt sống động vô số lần so với dĩ vãng. Kim quang không ngừng du tẩu trong kinh mạch, quang màu màu vàng tràn ngập toàn thân không ngừng bị hấp thu. Tô Minh có thể cảm nhận được tu vi bản thân đang từ từ đề cao.
Đề cao này vô cùng nhu hoà, không phải nuông chiều sinh hư mà là lấy một loại phương thức truyền thừa, khiến tu vi Tô Minh tăng trưởng từ bên trong, trong đầu hắn hiện lên vô số cảm ngộ.
Những thứ cảm ngộ này cũng không phải do bản thân Tô Minh đạt được mà là từ tiên linh vị hắn dung hợp. Trong khi dung hợp cảm ngộ, Tô Minh ngừng hô hấp lại. Đầu óc hắn không có sóng to gió lớn mà là vô cùng bình tĩnh và thư thái.
Trong khi dung hợp, Tô Minh dường như nghe thấy từng trận âm thanh lẩm bẩm. Âm thanh kia đến từ một nam tử, dường như không biết từ trong năm tháng nào, theo kim quang bay tới rồi sáp nhập vào trong tu vi Tô Minh.
Cùng lúc đó, cầu vồng màu lam vừa chuyển, hẳn là bay đến chỗ nữ hài tử này. Trong sát na, nó liền vượt qua đỉnh đầu nàng, đảo qua đầu thú dữ đang gầm thét phía trước. Thân thể thú dữ chấn động. Máu tươi phun trào, đầu mạnh mẽ bị chém xuống hất ra. Thân thể cao lớn uỳnh một chút rồi ngã xuống đất tạo nên vô số bụi đất. Nữ hài tửa kia dường như kinh sợ đến quên cả khóc, run rẩy nhìn một thanh niên mặc áo lam đang chậm rãi đi ra từ trong khói bụi.
Sau lưng thanh niên kia có ba thanh đại kiếm, trên mặt mang theo nụ cười như ánh mặt trời, mi tâm còn có một đường tơ hồng dựng đứng. Sau khi đi khỏi màn khói bụi, hắn đi tới bên cạnh cô bé, ngồi xổm xuống, đưa bông hoa hồng nhỏ vừa mới tìm được trong bụi ra cho cô bé.