Tô Minh bình tĩnh mở miệng. Hắn không trực tiếp nói cho lão giả hắn có còn là ban đầu nữa không, nhưng bản thân Tô Minh biết rõ hắn vẫn là hắn. Quang mang màu lam kia chính là bản hồn của hắn, là quang mang màu lam kia đã chỉ điểm cho Tô Minh, là quang mang màu lam đã giúp Tô Minh đang bị lạc tìm được bản thân.
Đầu tiên hắn không rõ quang mang màu lam kia là gì. Nhưng hôm nay, sau khi trở thành Linh Tiên, lấy được linh hồn khổng lồ, lấy được tính mạng tầng thứ hoá thiên ý kia, hắn đã hiểu được đó chính là mẫu tộc dung nhập vào trong linh hồn hắn. Vào lúc hắn mới ra đời, nó đã tồn tại lực lượng ngoại tộc như lời lão giả Thiên Linh nói lúc trước.
Lão giả Thiên Linh nheo hai mắt lại. Hắn đang muốn mở miệng nói thêm gì nữa, bỗng nhiên tâm thần chấn động. Hắn ngẩng đầu lên nhìn nước xoáy xuất hiện trên thiên không. Tô Minh cũng ngẩng đầu lên, mặc dù hơi chậm so với lão giả kia nhưng chỉ chậm một tích tắc mà thôi.
- Sau chín lần phân liệt dung hợp bước vào Linh Tiên quả nhiên vô cùng cường đại. Đây chỉ là lần thành công thứ hai của hắn....
Tâm thần lão giả khẽ động. Nhưng giờ phút này, hắn không có thời gian suy nghĩ chuyện Tô Minh biến hoá. Bởi vì trong nước xoáy trên thiên không, giờ phút này đã có tiếng gào thét truyền ra. Cùng lúc đó, có vài chục đạo thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện từ trong nước xoáy.
Những thân ảnh kia không phải thú dữ mà là hình người!
Kia rõ ràng là một đám tu sĩ. Y phục mà bọn hắn mặc đã bị tàn phá, hai mắt lộ ra vẻ hung tàn, thần sắc mang theo vẻ mờ mịt.
Khí tức trên thân thể bọn hắn vô cùng quỷ dị, lộ ra cảm giác tang thương viễn cổ, hơn nữa mang theo mãnh liệt huỷ diệt. Thậm chí trên người bọn họ còn mơ hồ tồn tại một luồng ý chí cổ xưa. Ý chí kia giống như đang ngủ say, cũng không mãnh liệt, nhưng ý chí này cho người ta cảm giác có thể huỷ diệt thiên không.
Trong tích tắc Tô Minh nhìn thấy những tu sĩ kia, tâm thần hắn chấn động. Hắn thấy những tu sĩ kia rõ ràng chính là tiên linh vị truyền thừa trong tấm hình mà hắn đã nhìn qua của sư tôn Triển Bạch.
Kia vốn là một lão giả tiên phong đạo cốt, thân thể cao lớn, đầu tóc hoa râm, nhưng giờ phút này lại giống như dã thú. Hắn mở to miệng, còn có nước dãi chảy ra. Sau khi xuất hiện từ trong nước xoáy, hai mắt hắn mang theo vẻ hung tàn mạnh mẽ nhìn về phía Tô Minh.
- Ngươi phải thu liễm khí tức bản thân, để tu thân hồn hợp lại, hoàn toàn củng cố cảnh giới Linh Tiên. Ta sẽ tranh thủ thời gian cho ngươi, ngươi phải nhanh một chút!
Âm thanh lão giả kia vọng về, quay người bước nhanh đi. Tay áo hắn vung lên, một luồng sóng gợn khuếch tán trực tiếp bao phủ ba mươi sáu thân ảnh kia. Sau khi ngăn cản bọn hắn đi về phía trước, thần sắc lão giả Thiên Linh lộ ra vẻ lạnh lẽo, triển khai chiến đấu với ba mươi sáu thân ảnh này.
Hai mắt Tô Minh mang theo vẻ lạnh lùng, không do dự khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tản hồn ra ngoài thân thể. Dựa theo lời lão giả Thiên Linh nói, hắn vận chuyển tu vi, nhanh chóng dung hợp tu thần hồn vững chắc, không ngừng chậm rãi co rút khí tức tán ra bên ngoài lại, muốn đem khí tức bản thân hoàn toàn khoá trong thân thể.
Nhưng khí tức Tô Minh quá mạnh mẽ, cho dù là lão giả bộ lạc Thiên Linh lúc trước thì cũng lâu gấp mấy lần. Cho nên giờ phút này muốn thu liễm trong thân thể, chỉ trong thời gian ngắn thì không thể nào làm được. Thời gian trôi qua nhanh chóng, đã trôi qua một canh giờ.
Trong một canh giờ này, lão giả Thiên Linh kia triển khai thần thông và tu vi chiến đấu với những Hoang Thú. Những tu sĩ bị hắn gọi là Hoang Thú này, bọn hắn gào thét như dã thú, trên người không có tu vi lực lượng, càng không có thần thông, chỉ có bản năng.
Nhưng bọn hắn không thể nào bị biến mất. Cho dù lão giả bộ lạc Thiên Linh tu vi ngập trời nhưng sau khi mỗi lần phá huỷ bọn hắn, lại đành trơ mắt nhìn bọn hắn biến ảo. Thậm chí sau một canh giờ, trong nước xoáy lại truyền đến tiếng gào thét. Lần này xuất hiện mấy trăm thân ảnh.
- Sau khi thăng linh thành công thì sẽ xuất hiện Hoang Thú. Nếu có trợ giúp hoặc bản thân có thể chịu đựng vượt qua thì không có hậu hoạn, nhưng rất hiếm khi xuất hiện Hoang Kiếp.
- Lực lượng Hoang Kiếp đủ để huỷ diệt ý chí. Lão phu từng trải qua một lần. Cũng chính lần đó, toàn bộ tộc nhân của ta đã tử vong, ngay cả ta cũng không biết đã vượt qua thế nào. Bởi vì ở nửa thời gian, ta đã mất ý thức.
- Lúc ta tỉnh lại, Hoang Kiếp đã không còn nhưng toàn bộ tộc nhân của ta đều chết hết. Lúc ta tỉnh lại, tộc tôn của ta, tay ta đang đâm vào trong lồng ngực hắn...
- Hoang Kiếp không phải tới ngay lập tức mà là trong tương lai của ngươi, lúc nào cũng có thể phủ xuống...