Tô Minh lắc đầu. Sau khi áp chế khí huyết cuồn cuộn, hắn liền giơ tay phải lên rồi mãnh liệt nắm chặt lại. Lập tức xung quanh tay phải hắn xuất hiện vô số linh hồn Đại Man Tộc. Những linh hồn này dung nhập vào trong tay trái Tô Minh chỉ trong chốc lát, sau đó là tay trái, hai chân, thậm chí toàn bộ thân hình Tô Minh. Chỉ trong một chớp, hắn đã bị hơn trăm triệu linh hồn Đại Man Tộc dung thể, khiến thân hình Tô Minh nhanh chóng bành trướng, trực tiếp trở nên cao hơn mười trượng.
Khí tức cường đại ẩn chứa tản mát ra khí thế khó tả. Lúc nắm tay lại, trong nắm đấm của Tô Minh dường như xuất hiện lực lượng. Đây chính là Man Thần Biến của Tô Minh!
Hoá thành Man Thần, có sẵn rất thân, ngưng tụ rất cốt, ngưng hơn trăm triệu linh hồn, như phản tổ khiến thân thể bộc phát ra lực lượng thân thể mạnh nhất của Man tộc.
Man Thần Biến vừa xuất hiện, Tháp Gia đang tới gần lập tức co rút hai mắt lại. Cảm giác nguy cơ liền xuất hiện trong tâm thần hắn chỉ trong chớp mắt. Sau Man Thần Biến xong, Tô Minh cất bước, hoá thành cầu vồng thẳng đến Tháp Già.
Thân thể Tô Minh chấn động, lui ra phía sau hai bước. Lúc ngẩng đầu lên, thần sắc hắn bình tĩnh rồi lại xông lên.
Quyền thứ hai!
Âm thanh nổ mạnh ầm ầm vang vọng. Tháp Gia phun máu tươi, thân thể lại lui về phía sau, âm thanh gào rú truyền ra từ trong miệng:
- Chết tiệt! Điều đó không có khả năng! Ta là Cổ Thần, ta là Bát Tinh Cổ Thần! Tên tu sĩ nguyên thuỷ man dã như ngươi không có khả năng có thể rung chuyển lực lượng của bản thần!
Hai mắt Tháp Gia đỏ thẫm. Lúc lùi về phía sau, thân hình uốn éo mãnh liệt, muốn thay đổi hướng đánh Tô Minh. Nhưng ngay khi thân thể hắn dừng lại, trong nháy mắt, thân ảnh Tô Minh lập tức xuất hiện trước mặt hắn.
Quyền thứ ba!
Một quyền này trực tiếp đấm thẳng vào ngực Tháp Gia, khiến Tháp Gia phát ra tiếng gầm nhẹ thê lương. Máu tươi lại phun ra, thân thể run rẩy lui về phía sau. Giờ phút này, thần sắc Tô Minh lạnh lùng giống như đã trở thành bóng mờ trong mắt Tháp Gia, phóng to vô hạn. Tô Minh đánh ra quyền thứ tư.
Cảnh tượng này khiến tu sĩ xung quanh nhìn thấy đều trầm mặc và rung động. Đây hoàn toàn là ưu thế áp đảo. Tháp Gia kia như căn bản không có sức hoàn thủ. Dưới một quyền lại một quyền liên tục của Tô Minh, thân hình hắn như muốn tan vỡ, máu tươi không ngừng phun ra, vẻ hoảng sợ trong mặt càng ngày càng đậm.
Quyền thứ năm!
Quyền thứ sáu!
Âm thanh ầm ầm không ngừng vang vọng trong hư vô. Tô Minh liên tiếp đánh ra sáu quyền, thân thể Tháp Gia kia không ngừng lui ra phía sau nhưng không thoát thỏi tốc độ của Tô Minh. Tất cả những chuyện này chỉ xảy ra trong mấy lần hô hấp mà thôi. Cho đến khi Tô Minh lại tới gần, giơ tay phải len, nắm tay lại rồi đánh ra một quyền cuối cùng.
Quyền thứ bảy!
Một quyền này tập trung toàn bộ lực lượng Man Thần Biến của Tô Minh. Trong nháy mắt đánh ra, dường như nắm quyền của Tô Minh đã trở thành lỗ đen hấp thu tất cả ánh sáng xung quanh, tất cả hư vô, trực tiếc đấm vào ngực Cổ Thần Tháp Gia. Tiếng nổ vang bỗng nhiên truyền ra từ trong thân thể Tháp Gia. Thân hình Tháp Gia chấn động, lúc này không phải hắn rút lui mà thân thể cao lớn bị một quyền này của Tô Minh trực tiếp đánh bay.
Hắn hoá thành một đạo hình cung. Lúc rơi xuống, trên thân thể Tháp Gia xuất hiện vô số khe hở, huyết nhục mơ hồ, nhất là vị trí của hắn thoạt nhìn như muốn nổ tung ra. Ý thức của hắn xuất hiện tan rã. Một quyền kia của Tô Minh đã trực tiếp làm vỡ nát kinh mạch của hắn. Nhất là tám tinh điểm trên mi tâm kia, giờ phút này đều ảm đạm như muốn dập tắt.
Đúng lúc này, thời gian Tô Minh Man Thần Biến kết thúc, thân thể hắn khôi phục như thường. Hắn đứng trong thiên không, lạnh nhạt nhìn về phía Cổ Thần Tháp Gia đang ngã ở chỗ đó.
- Huyết mạch không thuần tuý. Nếu đổi lại là một Bát Tinh Cổ Thần huyết mạch tinh thuần, dùng lực lượng Man Thần Biến của ngươi sẽ không dễ dàng đánh bại như vậy đâu.
- Lời của tiền bối, vãn bối không biết rõ...
Đức Thuận run rẩy bỗng nhiên kéo Hứa Tuệ lại, kéo về phía sau hắn. Hắn cũng không biết tại sao lại làm vậy, giống như tự nhiên mà như vậy.
Hứa Tuệ cũng không từ chối. Tô Minh khiến nàng thấy áp lực thật lớn. Áp lực này khiến sắc mặt nàng trắng xám, trong mắt xuất hiện vẻ hoảng sợ. Nhưng trong lòng nàng không biết tại sao lại thấy hơi phức tạp.
Tô Minh nhìn thấy cảnh tượng này, thần sắc bình tĩnh nhưng trong lòng khẽ than một tiếng. Hắn không để ý tới Đức Thuận mà đi về phía Hứa Tuệ. Sắc mặt Hứa Tuệ lập tức biến hoá, bản năng muốn lui ra phía sau. Hai mắt Đức Thuận trong nháy mắt như có tơ máu, gầm nhẹ như đã quên tu vi Tô Minh, muốn ra tay.
Nhưng không đợi hắn ra tay, ngón trỏ tay phải của Tô Minh đã điểm vào mi tâm Hứa Tuệ.
- Dưới hạo kiếp Đạo Thần Tông, dùng thần thông kỳ dị này để bảo vệ bản thân. Nhưng thuật này cũng không hoàn mỹ, nó sẽ khiến linh hồn phân thành ý thức thứ hai. Hiện tại chủ hồn ngủ sá thức thứ hai chiếm cứ thân thẻ.
Nhưng rất nhanh chóng, vẻ xa lạ kia liền dần dần xuất hiện dấu hiệu muốn biến mất. Một chỉ kia của Tô Minh trực tiếp chấn động chủ hồn vốn ngủ say của Hứa Tuệ, khiến linh hồn kia xuất hiện dấu hiệu thức tỉnh.
- Không thể như vậy...
Thân thể Đức Thuận run lên, hai mắt đỏ rực lộ ra vẻ điên cuồng và thống khổ, thì thào nhìn Hứa Tuệ. Hắn biết những năm này cùng tiếp xúc với đối phương, mặc dù luôn bị khi dễ, sỉ nhục nhưng sống nương tựa lẫn nhau đã khiến hắn bất tri bất giác nảy sinh tình cảm với Hứa Tuệ.
Hắn hiểu người hắn thích không phải Hứa Tuệ trước đây mà là ý thức thứ hai trong thân hình này. Cho nên hắn căn bản không dẫn Hứa Tuệ đi tìm Tô Minh mà là gia nhập Nam Minh.
------oOo------