Trong đại điện Minh Hoàng Chân Giới, Tô Hiên Y đang khoanh chân ngồi xuống liền mở to hai mắt ra. Trong nháy mắt, trong mắt hắn xuất hiện đại lượng tia máu. Thân hình càng chấn động, liên tục phun ra bảy ngụm máu tươi. Thân thể hắn đều héo rũ một ít, khí tức của hắn cũng đều suy yếu một chút, dung nhan của hắn đều già nua đi một chút.
Sau khi phun ra bảy ngụm máu tươi, thân thể hắn đã như da bọc xương, khí tức của hắn như tơ nhện. Hình dạng của hắn không còn là trung niên mà trở thành lão giả âm trầm.
- Tô Minh!!
Tô Hiên Y nghiến răng nghiến lợi. Trong lòng hắn vô cùng không cam lòng. Vì đoạt xá Đạo Thần Chân Giới, hắn đã chuẩn bị vài vạn năm, càng chuẩn bị hơn mười thần thông thủ đoạn để đảm bảo khả năng thành công hơn tám phần.
Đồng thời trong lòng cũng có một tia hối hận năm đó nên hoàn toàn giết chết Tô Minh đi, không nên nghe Tang khuyên can, cho rằng đó chỉ là con sâu cái kiến không có giá trị lợi dụng, để tự sinh tự diệt là tốt rồi.
- Ta không thể đoạt xá Đạo Thần Chân Giới, như vậy ai cũng không thể đoạt xá!
Tô Hiên Y thở hồng hộc. Bộ phận hồn tự bạo đã khiến hắn bị tổn thương rất nhiều, không kém gì một lần trọng thương. Nhưng hắn không thể không làm như vậy. Nếu không chặt đứt linh hồn dung nhập vào Đạo Thần rồi, như vậy đến lúc bị bức lui cắn nuốt chỉ còn phạm vi một thành, Tô Minh lập tức có thể theo hồn kia mà đến, khiến bản hồn hắn trọng thương không thể nào bù đắp.
Đã như vậy, hắn liền dứt khoát chặt đứt, coi đây là một cái giá lớn để phong toả con đường đối phương truy kích, đồng thời cũng tranh thủ cho hắn một cơ hội giết chết Tô Minh.
Tô Hiên Y nhìn chằm chằm vào ngọn đèn dầu duy nhất vẫn còn thiếu đốt trong bảy mươi hai ngọn đèn dầu kia, nhìn chằm chằm vào trong ngọn lửa bấc đèn này, giống như có thể nhìn thấy Tô Minh đang tồn tại trong bấc đèn.
Khoé miệng hắn nhe răng cười âm trầm. Tô Hiên Y giơ hai tay lên bấm niệm pháp quyết rồi lập tức điểm một chỉ về ngọn đèn này.
Trong Đạo Thần Chân Giới, Tô Hiên Y tự chặt đứt linh hồn dung hợp với giới này thì đồng thời, Tô Minh ở đây lập tức cảm nhận được nguy cơ sinh tử mãnh liệt. Nguy cơ này bỗng nhiên xuất hiện, biển lửa bốn phía vô hình, người ngoài không thể nhìn thấy nhưng Tô Minh có thể chứng kiến rõ ràng. Ngọn lửa xung quanh chính là Minh Hoả có thể đốt cháy tất cả linh hồn.
- Minh Phong... Phong Minh...
Lúc linh hồn Tô Minh di chuyển cũng nhận ra dường như bản thân đã trở thành bấc đèn. Biển lửa kia vờn quanh hắn, bất diệt không ngớt.
Cùng lúc này, trong biển lửa kia lập tức truyền ra âm thanh nổ vang, trong giây lát nhanh chóng xoay tròn xung quanh T. Tô Minh lập tức thấy được trong biển lửa kia dường như tồn tại hai cánh tay. Hai cánh tay kia như bấm niệm pháp quyết. Theo động tác, biển lửa cuồn cuộn liền kịch liệt hơn gấp mấy lần rồi chạy rầm rầm thẳng về phía Tô Minh.
- Đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi sao?
Linh hồn Tô Minh chớp động, truyền ra tiếng cười lạnh, đồng thời mặc kệ nguy cơ sinh tử kia càng thêm mãnh liệt, mặc kệ biển lửa xung quanh rầm rầm mà đến. Linh hồn hắn đã bị hạn chế trong phạm vi không thể nào rời đi, như thật sự đã trở thành bấc đèn. Nhưng hắn vẫn cười lạnh trong linh hồn nổ vang kia.
- Thân bất động tức hồn bất diệt. Hồn bất diệt thức ý không cần thiết. Ý không cần thiết tức Linh Tiên tại. Linh Tiên tại tức không thể diệt!
Trong nháy mắt thần niệm Tô Minh truyền ra, trong tinh không vô tận cách xa nơi này, nơi Tô Minh đang khoanh chân ngồi xuống, chiếc nhẫn chí bảo trên ngón trỏ phải lập tức toả ra hào quang lóng lành, tự động bay ra rồi trôi lơ lửng phía trên Tô Minh. Hào quang như hạt mưa rơi xuống rồi bao phủ thân hình bên trong.
Theo lực lượng Vô Ngữ khuếch tán từ trong chiếc nhẫn này ra, lập tức ở phía tinh không xa xa, nơi linh hồn Tô Minh bị nhốt trong bấc đèn cũng xuất hiện hào quang của chiếc nhẫn chí bảo. Sau đó biển lửa xung quanh nổ vang mà đến nhưng không thể nào tổn thương đến Tô Minh chút nào, toàn bộ đều bị hào quang của chiếc nhẫn kia đồng thời dập tắt.
Tô Minh đã không còn là con người nhỏ yếu năm đó. Giờ phút này hắn là Linh Tiên, là một trong số ít cường giả thật sự trong Tam Hoang Đại Giới, cho dù là trong 360 đại giới Nghịch Thánh Ám Thần thì cũng vẫn là cường giả có thể xưng bá một phương.
Nhiều năm rèn luyện cho hắn tính cách cẩn thận, vô số lần sinh tử cho hắn tàn nhẫn quyết đoán. Tất cả tập trung một chỗ đã khiến Tô Minh làm bất cứ chuyện gì cũng đều phân tích phán đoán, đều chuẩn bị đằng sau.