- Ngươi ngươi ngươi… ngươi giết ta bao nhiêu ngày rồi? Trời ạ! Đây là bao nhiêu ngày? Ta đã quên bao nhiêu ngày rồi! Ta không nhìn thấy ánh mặt trời, không nhìn thấy tinh không, không nhìn thấy tinh thạch của người khác! Đây là hành hạ, là hành hạ lớn nhất đối với ta!
- Tô Minh, ngươi thật là quá đáng! Những năm gần đây, Hạc Trọc Lông ta đều cùng ngươi nam chinh bắc chiến, cùng ngươi vượt qua bao nhiêu lần hung hiểm. Ta ta ta… ta thậm chí cứu ngươi không biết bao nhiêu lần rồi. Nhưng ngươi đâu rồi? Ngươi…
Toàn thân Hạc Trọc Lông run run, tức giận rống to. Tô Minh sờ sờ lỗ mũi, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng. Hắn thật sự đã quên mất Hạc Trọc Lông. Dù sao ở trong Tang Tương Đại Giới, Tô Minh biết được chân tướng sự việc đã chấn động tâm thần. Một đống chuyện tập trung lại khiến hắn chợt quên đi rất nhiều chuyện khác.
Hạc Trọc Lông vừa nói, thần sắc lộ ra vẻ đấu tranh mãnh liệt. Tiếng gào thét của nó cũng lập tức yếu đi rất nhiều. Trong mắt nó lại càng lộ ra vẻ hỗn loạn và giãy dụa, dường như ý thức của nó đang chia làm hai, đang kịch liệt chiến đấu.
- Ta muốn đi Minh Hoàng Chân Giới. Ta đồng ý với ngươi, tinh thạch của thế giới này đều cho ngươi hết thì sao?
Tô Minh nhìn thấy Hạc Trọc Lông đang đấu tranh. Dường như không nhìn thấy tinh thạch của người khác quá lâu rồi nên trong vẻ đấu tranh này xuất hiện lung tung, hắn lập tức mở miệng.
- Ngươi mơ đi… Hạc nãi nãi nó! Ngươi nói gì? Ngươi nói cho ta tinh thạch của một giới sao? Ta… ta… Hạc Trọc Lông vĩ đại ta tuyệt đối sẽ không khuất phục…
Hạc Trọc Lông đã chảy nước miếng ra. Thân thể theo bản năng bước ra mấy bước, thần sắc dường như đang muốn lộ ra vẻ a dua theo tiềm thức. Nhưng nó nhanh chóng ngừng lại, đang muốn cường điệu khinh thường bản thân trước rồi sau đó mới miễn cưỡng đồng ý. Tô Minh liền thở dài.