Nghe đến đó, Tô Minh ở cách đó không xa cũng không nhúc nhích, thậm chí hai mắt vẫn như thường. Tất cả điều này đều nằm trong phán đoán của hắn, đại thụ kia chính là hung linh duy nhất ở nơi này. Nhìn trận chiến vừa nãy tưởng như kịch liệt nhưng thực tế chỉ là giả vờ mà thôi, nó cố ý để Hỏa Khôi lão tổ cắn nuốt ba tu sĩ kia.
Sau khi Hỏa Khôi lão tổ dính máu huyết của nó thì nó sẽ biến hắn thành con rối giống Long Hải.
- Dưới tàng cây của ta cần một dị tộc như ngươi. Hay là ngươi lưu lại đi.
Đại thụ trăm trượng kia nói oang oang. Lập tức Long Hải lão tổ đang ngồi khoanh chân ở đó bỗng nhiên mở lớn hai mắt, đồng thời lộ ra vẻ bén nhọn, từ từ đứng lên, cả người liền bay lên không trung.
Có thể thấy rõ ràng trong hai chân của Long Hải lão tổ có huyết nhục của nhánh cây rồi dung nhập vào lòng đất, khiến cho Long Hải lão tổ bị biến thành con rối.
Gần như lúc câu nói kia truyền ra thì đồng thời hai mắt Long Hải chợt lóe, tay phải giơ lên, nhất thời trong lòng bàn tay xuất hiện hư ảnh một con Thanh Long đang vờn quanh. Con Thanh Long kia ngửa mặt lên trời gào thét, Long Hải phất tay thì liền mạnh mẽ xông về phía Hỏa Khôi lão tổ. Cùng lúc đó, Long Hải khẽ nhoáng lên một cái rồi chạy thẳng về phía Hỏa Khôi.
Ngay sau đó, đại thụ trăm trượng lay động một chút, tiếng ken két truyền ra. Ngàn phiến lá cây chợt bay múa rồi hóa thành phù lục ngàn trượng , tiến hành tự bốc cháy. Những lá cây bị đốt khiến không khí không tràn đầy khói mà là oán khí nồng đậm.