![[Dịch] Chín Mươi Ba](/api/images/covers/dich-chin-muoi-ba.jpeg)
[Dịch] Chín Mươi Ba
Tác giả: Victor Hugo
84 chương · Đang cập nhật
"Chín mươi ba" lấy bối cảnh một cuộc chiến khốc liệt, tàn bạo song vẫn toát lên vẻ đẹp của sự lương thiện, lòng nhân ái. Tác phẩm cuối cùng của Victor Hugo vừa được phát hành tại Việt Nam qua bản dịch của nhà văn Châu Diên. Đây không phải là lần đầu tiên Chín mươi ba đến với độc giả Việt. Tiểu thuyết lịch sử này từng được Nhà xuất bản Văn học phát hành năm 1983 qua bản dịch của Châu Diên, Lê Hiểu, Trần Huy Đông. Chuyện xảy ra vào năm 1793, năm cao trào của cuộc Cách mạng tư sản Pháp. Sau khi vua Louis XVI bị chính quyền cộng hòa chém đầu, châu Âu đã liên minh lại để chống nền cộng hòa non trẻ bằng cách gửi quân đội tới Pháp. Một nhóm bảo hoàng liên minh dưới sự chỉ huy của hầu tước sắt đá Lantenac đã vào bờ biển Pháp và bắt đầu tạo các hoạt động phản cách mạng uy hiếp nền cộng hòa. Từ Paris, chính quyền cộng hòa cử Cimourdain, một nhà cách mạng vốn từng là linh mục tới bắt Lantenac. Trong lúc này, ở Brittany, quân cộng hòa dưới sự chỉ huy của Gauvain, một người cách mạng trẻ đầy nhiệt huyết, vừa là cháu của Lantenac, vừa là học trò và gần như là con nuôi của Cimourdain đã dồn được Lantenac vào lâu đài. Lantenac mở đường máu thoát khỏi đây, nhưng vì tiếng khóc của một người mẹ, ông quay lại lâu đài cứu ba đứa trẻ. Vì thế Lantenac chạm mặt quân cách mạng. Cảm kích trước hành động của Lantenac, Gauvain tới thăm ông trong tù và thả ông đi. Cimourdain dù rất đau lòng với việc làm của người học trò yêu của mình, vẫn phải kết tội phản quốc, và thi hành án tử hình dành cho Gauvain. Khi Cimourdain ra lệnh cho đao phủ chặt đầu Gauvain cũng là lúc người ta nghe thấy một tiếng nổ. Thì ra, Cimourdain vừa rút súng, bắn viên đạn xuyên trái tim mình đúng lúc đầu Gauvain rơi xuống. Cuốn tiểu thuyết khép lại với hình ảnh bi thảm: "Và đôi linh hồn đồng điệu đau thương ấy cùng cất cánh bay, bóng đen của linh hồn này hòa trong ánh sáng của linh hồn kia". Là người lựa chọn cuốn sách đưa vào tủ sách Cánh cửa mở rộng, nhà văn Phan Việt nhận xét về tiểu thuyết: "Bình luận về ý nghĩa của Chín mươi ba và ca ngợi nhà văn Victor Hugo là thừa. Từ góc độ thưởng thức tác phẩm, cuốn sách này - cũng như mọi cuốn sách của Hugo - là một đại tiệc ngồn ngộn kiến thức và cảm xúc". Phan Việt cho biết chị đã đọc Chín mươi ba từ năm 14 tuổi, và cuốn tiểu thuyết đã lay động Phan Việt bởi nó chứa đựng niềm tin sâu sắc vào sự chiến thắng của tình người, của độ lượng và khoan dung trước bạo lực, hắc ám. Theo Phan Việt, Những người khốn khổ là tác phẩm lớn nhất, nổi tiếng nhất của Victor Hugo, nhưng Chín mươi ba thể hiện đầy đủ hơn con người đại văn hào. Là một nhà chính trị, nhà triết học, nhà cách mạng, nhưng trước hết, Hugo là một nhà văn, bản chất của ông là một người hiền, muốn thay đổi xã hội bằng con đường nhân văn. Chín mươi ba có tầm vóc của một tiểu thuyết lịch sử hùng tráng, nhưng thực ra lại là một tiểu thuyết lãng mạn đậm chất Victor Hugo, nơi tính nhân văn vẫn là trọng tâm, là thông điệp ông tha thiết muốn gửi gắm tới nhân loại. Khi Gauvain, chỉ còn sống được vài khắc, anh đã vẽ lên một bức tranh tươi đẹp của tương lai. Lời của Gauvain cũng là điều mà tác phẩm hướng đến: "Xã hội tức là thiên nhiên vĩ đại hơn. Tôi muốn những cái còn thiếu ở tổ ong, tổ kiến; tôi muốn đền đài, nghệ thuật, thơ ca, anh hùng, thiên tài. Mang gánh nặng đời đời không phải là quy luật của kiếp người. Không, không, không, tôi muốn không còn cùng khổ, không còn nô lệ, không còn khổ sai, không còn đày đọa! Tôi muốn rằng mỗi một đặc trưng của con người là một tượng trưng của văn minh, một mẫu mực của tiến bộ; tôi muốn tư tưởng tự do, tình cảm bình đẳng, tâm hồn bác ái. Không còn gông cùm! Con người sinh ra không phải để kéo lê xiềng xích mà để mở rộng đôi cánh...".
Đọc từ đầuDanh sách chương
- Chương 1: Chương I
- Chương 2: Chương I: ANH VÀ PHÁP LỘN SÒNG
- Chương 3: Chương II: BÓNG TỐI TRÙM LÊN CON TÀU VÀ NGƯỜI HÀNH KHÁCH
- Chương 4: Chương III: QUÝ TỘC LẪN VỚI BÌNH DÂN
- Chương 5: Chương IV: KHÍ CỤ CHIẾN TRANH
- Chương 6: Chương V: SỨC MẠNH TÀN BẠO VÀ CON NGƯỜI
- Chương 7: Chương VI: TRÊN CÁN CÂN CÔNG VÀ TỘI
- Chương 8: Chương VII: AI RA KHƠI LÀ CHƠI XỔ SỐ
- Chương 9: Chương VIII: 9 = 380
- Chương 10: Chương IX: CÓ MỘT NGƯỜI THOÁT THÂN
- Chương 11: Chương X: NGƯỜI ĐÓ THOÁT CHĂNG?
- Chương 12: Chương I: LỜI NÓI CÓ THẦN LINH
- Chương 13: Chương II: TRÍ NHỚ NÔNG DÂN SÁNH VỚI TÀI THỦ LĨNH
- Chương 14: Chương I: TRÊN ĐỈNH CỒN CÁT
- Chương 15: Chương II: CÓ TAI MÀ KHÔNG NGHE[37]
- Chương 16: Chương III: CÔNG DỤNG CỦA CỠ CHỮ LỚN
- Chương 17: Chương IV: NGƯỜI ĂN MÀY
- Chương 18: Chương V: KÝ TÊN GAUVAIN
- Chương 19: Chương VI: NHỮNG DIỄN BIẾN CỦA NỘI CHIẾN
- Chương 20: Chương VII: KHÔNG THA (KHẨU LỆNH CỦA CÔNG XÃ) KHÔNG ĐỂ SỐNG SÓT (KHẨU LỆNH CỦA CÁC HOÀNG THÂN)
- Chương 21: Chương I: PHỐ XÁ PARIS THỜI ẤY
- Chương 22: Chương II: CIMOURDAIN
- Chương 23: Chương III: CON NGƯỜI ẤY CŨNG CÓ NHƯỢC ĐIỂM[72]
- Chương 24: Chương I: BA VỊ QUAN TÒA DƯỚI ÂM PHỦ[74]
- Chương 25: Chương II: XIN CÁC NGƯỜI CHỨNG MINH CHO BẰNG TIẾNG VANG QUA BÓNG TỐI[78]
- Chương 26: Chương III: CHUYỂN ĐỘNG TÂM CAN
- Chương 27: Chương I: VIỆN QUỐC ƯỚC
- Chương 28: Chương II: MARAT TRONG HẬU TRƯỜNG
- Chương 29: Chương I: RỪNG
- Chương 30: Chương II: CON NGƯỜI
- Chương 31: Chương III: NGƯỜI VÀ RỪNG RÚ CẤU KẾT VỚI NHAU
- Chương 32: Chương IV: ĐỜI SỐNG TRONG LÒNG ĐẤT
- Chương 33: Chương V: ĐỜI SỐNG TRONG CHIẾN TRANH
- Chương 34: Chương VI: LINH HỒN ĐẤT TRUYỀN VÀO NGƯỜI
- Chương 35: Chương VII: SỰ KIỆN VENDÉE ĐÃ KẾT THÚC XỨ BRETAGNE
- Chương 36: Chương I: PLUS QUAM CIVILA BELLA (HƠN CẢ NỘI CHIẾN)
- Chương 37: Chương II: DOL
- Chương 38: Chương III: NHỮNG BINH ĐOÀN NHỎ VÀ NHỮNG TRẬN ĐÁNH LỚN
- Chương 39: Chương IV: ĐÂY LÀ LẦN THỨ HAI
- Chương 40: Chương V: GIỌT NƯỚC LẠNH
- Chương 41: Chương VI: VẾT THƯƠNG KHỎI, NHƯNG TIM VẪN RỚM MÁU
- Chương 42: Chương VII: HAI CỰC CỦA CHÂN LÝ
- Chương 43: Chương VIII: NGƯỜI MẸ ĐAU THƯƠNG
- Chương 44: Chương IX: NHÀ NGỤC Ở TỈNH NHỎ
- Chương 45: Chương X: NHỮNG ĐỨA CON TIN
- Chương 46: Chương XI: GHÊ SỢ NHƯ CHUYỆN THỜI CỔ
- Chương 47: Chương XII: BỐ TRÍ CẤP CỨU
- Chương 48: Chương XIII: HOẠT ĐỘNG CỦA LÃO HẦU TƯỚC
- Chương 49: Chương XIV: HÀNH ĐỘNG CỦA IMÂNUS
- Chương 50: Chương I: I
- Chương 51: Chương II: II
- Chương 52: Chương III: III
- Chương 53: Chương IV: IV
- Chương 54: Chương V: V
- Chương 55: Chương VI: VI
- Chương 56: Chương VII: VII
- Chương 57: Chương I: TỬ THẦN ĐI QUA
- Chương 58: Chương II: TỬ THẦN LÊN TIẾNG
- Chương 59: Chương III: DÂN QUÊ XÌ XÀO
- Chương 60: Chương IV: MỘT SỰ LẦM LẪN
- Chương 61: Chương V: TIẾNG NÓI GIỮA CÕI HOANG VU
- Chương 62: Chương VI: TÌNH THẾ LÚC ẤY
- Chương 63: Chương VII: TRẬN ĐÁNH MỞ MÀN
- Chương 64: Chương VIII: ĐẠO NGHĨA VÀ TIẾNG GẦM THÉT
- Chương 65: Chương IX: KHỔNG LỒ CHỌI NHAU
- Chương 66: Chương X: RADOUB
- Chương 67: Chương XI: NHỮNG KẺ TUYỆT VỌNG
- Chương 68: Chương XII: CỨU TINH
- Chương 69: Chương XIII: ĐAO PHỦ
- Chương 70: Chương XIV: IMÂNUS CŨNG THOÁT KIẾP
- Chương 71: Chương XV: KHÔNG NÊN BỎ ĐỒNG HỒ VÀ CHÌA KHÓA VÀO CÙNG MỘT TÚI
- Chương 72: Chương I: TÌM THẤY CON MÀ NHƯ MẤT CON
- Chương 73: Chương II: TỪ CÁNH CỬA ĐÁ ĐẾN CÁNH CỬA SẮT
- Chương 74: Chương III: THẤY CÁC CON THỨC GIẤC
- Chương 75: Chương I: LANTENAC BỊ BẮT
- Chương 76: Chương II: GAUVAIN TƯ LỰ
- Chương 77: Chương III: CHIẾC MŨ CHỤP CỦA NGƯỜI CHỈ HUY
- Chương 78: Chương I: NGƯỜI ÔNG
- Chương 79: Chương II: TOÀ ÁN QUÂN SỰ
- Chương 80: Chương III: QUYẾT ÁN
- Chương 81: Chương IV: SAU CIMOURDAIN QUAN TÒA LÀ CIMOURDAIN THẦY GIÁO
- Chương 82: Chương V: HẦM GIAM
- Chương 83: Chương VI: NHƯNG RỒI MẶT TRỜI MỌC
- Chương 84: • Chú Thích •