Sư phụ hắn quả thật tiên đoán như thần, ngay cả việc này ông ấy cũng đoán được. Chẳng qua sau khi nhận điện thoại của ông ấy, Vương Phong mới nhớ ra rằng trước đây ông ấy có nói sẽ dành một ngày khám bệnh miễn phí cho những người ở nơi này.
Đây xem như là một món quà dành tặng cho chị Tuyết, hắn làm sao có thể không làm được.
“Được, con sẽ tới ngay lập tức.” Ngắt điện thoại, Vương Phong nói với Bối Vân Tuyết: “Tuyết, sư phụ gọi anh đi có chút chuyện, em trước nghỉ ngơi tốt một chút. Ngày mai anh sẽ đưa em về thành phố Trúc Hải.”