Nguồn: read.st
Nghe đến đây, Hà Thúy Hoa và Triệu Chấn Đường đều sững sờ, Hà Thúy Hoa buông bát chiếc bát trong tay xuống bàn. Nghiêm mặt khiển trách:
- Con càng ngày càng kỳ cục, trước thì đánh nhau với người khác, bây giờ thì lại mang đồ ăn trong nhà đi cho người khác ăn. Phá gia chi tử như vậy, con xem tiền của nhà chúng ta từ trên trời rơi xuống sao?
Một tiếng “ầm” vang lên, Hà Thúy Hoa đập mạnh tay xuống bàn, cất cao giọng nói:
- Trước kia giáo huấn con hai câu, con liền nhận sai. Bây giờ thì giỏi rồi, còn biết trả giá nữa cơ đấy. Mười cái bánh nướng thì sẽ không tốn tiền à?
Sau khi nóng giận lại thấy mình không đúng, Hà Thúy Hoa nhẹ giọng lại, nói:
- Tiểu Tiến, đừng sợ, có phải con bị ai đó ở ngoài kia bắt nạt không? Có phải có đứa trẻ hư hỗn nào ở ngoài kia bảo con làm như vậy đúng không? Không phải sợ. Ai dám bắt nạt con, nương đi tìm kẻ đó.
- Sau một hồi lâm bệnh lại thay đổi nhiều đến như vậy. Bản lĩnh mồm mép của con đã không còn kém so với sư gia nữa rồi. Nói rõ ràng như vậy.
Mồm miệng lưu loát, logic rõ ràng, có thể giải thích rõ ràng cho mọi người hiểu đầu đuôi câu chuyện. Đây cũng là năng lực, Triệu Tiến trước kia nhìn thấy người ngoài là đã sợ, chứ đừng nói đến cái tài ăn nói như thế này.
Triệu Tiến đột nhiên ngẩng đầu, không ngờ lại được đồng ý. Mặc dù hắn chẳng có điểm kinh nghiệm nào giống với cha mẹ, nhưng hắn biết yêu cầu như thế này vô lý đến nhường nào. Sáng nay Triệu Tiến nói ra, cũng chỉ là muốn thử mà thôi, không ngờ lại được đồng ý.
Hiện tại Triệu Tiến buồn bực chính mình, hắn không biết Triệu Chấn Đường suy nghĩ thế nào. Không chỉ có Triệu Tiến nghĩ không thông, Hà Thúy Hoa đứng bên cạnh lúc này mới phản ứng lại, lập tức nhíu mày, trừng mắt nhìn Triệu Chấn Đường, nói:
- Trẻ con trong nhà càn quấy hồ đồ. Ông cũng hồ đồ theo. Không được nuông chiều con như vậy. Mỗi ngày tiêu tốn biết bao nhiêu tiền cho điểm tâm, bánh nướng, lại còn cho người khác ăn nữa.
- Cha con làm đương sai ở nha môn, mua cái gì cũng phải tốn tiền, đó là giữ thể diện cho lão.
Triệu Tiến nghe thấy thế lúc đầu sửng sốt, sau đó không nén được mà bật cười, phạm vi hoạt động của bản thân quá hẹp, không đủ hiểu biết đối với thời đại này. Không nghĩ tới việc ỷ mạnh hiếp yếu trong thời đại này. Phụ thân Triệu Chấn Đường thân là nha dịch, còn làm đao phủ, hơn nữa còn xuất thân Bách Hộ Từ Châu. Tuy không phải là nhân vật tai to mặt lớn gì, nhưng trên đường cũng gọi là có thể hoành hành.
- Còn cười được, nhà chúng ta mà không có cha con lo liệu thì làm sao được như bây giờ. Tiểu Lan đến rồi, đi mau, đi mau.
Hà Thúy Hoa răn dạy một câu, không khách khí đuổi người.
Sau khi tiểu cô nương vào sân viện, liền làm mặt quỷ với con khỉ. Nói ra cũng thật kì quặc. Thái độ của con khỉ đó với Mộc Thục Lan khá tốt.
Mộc Thục Lan ngoan ngoãn chào hỏi Hà Thúy Hoa, sau đó gọi Triệu Tiến cùng đi. Hà Thúy Hoa đứng ở cửa phòng nói:
- Buổi trưa có điểm tâm, tiểu Lan con ăn nhiều một chút, đừng để cho tên tiểu tử đó bắt nạt người ngoài.
Khi mới ra cửa sân, Triệu Tiến và Thục Lan liền thấy Triệu Chấn Hưng đứng ở giao lộ, gật đầu với bọn họ, xoay người, bước đến trước mặt.
Triệu Tiến không chú ý đến việc hôm nay nụ cười của Thục Lan rất chân thành. Hơn nữa vừa mới đến đã nắm chặt tay hắn, tay trong tay cùng nhau bước đi.
Triệu Tiến không hề chú ý tới những tiểu tiết này. Vừa vượt qua cửa đến con đường phía trước, Thục Lan buông tay Triệu Tiến, bĩu môi nói:
- Tiểu Tiến ca ca, huynh đừng giống như thúc bá nhà muội có được không? Đi đường còn cứ lẩm bẩm, cằn nhằn.
Lúc này, Triệu Tiến mới phản ứng lại, cười cười với tiểu cô nương, cũng không thèm giải thích, tiếp tục đi về phía trước.
Sở dĩ lúc đi đường còn thấp giọng lẩm bẩm, là vì Triệu Tiến đang nhẩm thầm. Hắn đang hồi tưởng lại, dùng tất cả các phương thức để khắc sâu vào kí ức, bao gồm cả việc lẩm bẩm.