Nguồn: read.st
Kỳ quái! Đại Minh khi đến đây thì ngay từ bắt đầu đã cảm giác không đúng, nơi này rất nhiều người hắn đều đã thấy qua.
Nhị bá công, tam cô bà, tứ thúc công... Cái này không phải hắn hoa mắt a,tất cả đều rất thân thích với hắn,thế nhưng Đại Minh cùng với mọi người gặp qua vài lần thế nên cũng không xác định được rốt cục có đúng hay không. Đột nhiên Đại Minh cảm thấy sau lưng có người giữ chặt hắn quần áo, quay đầu lại nhìn thì thấy Lâm Thi Hàm, Thiên Đại, Mỹ Hạnh,Quỳ Đẳng bốn người. Bốn người mắt đều có nước giống như cơn hồng thủy sắp sửa bộc phát.
Đại Minh biết nếu lúc này để các nàng khóc lớn thì chính mình sẽ biến thành nhân vật tiêu điểm.Chính vì vậy Đại Minh chạy nhanh lôi kéo mọi người vào địa phương không có người. Nhìn bốn phía đều không có người, bốn cô gái ôm lấy Đại Minh bắt đầu khóc lớn, nước mắt như sông Hà mãi mãi chảy không dứt. Một người ở tay trái, một người ở tay phải, một người ở phía trước, một người ở sau lưng, bốn cô gái bao vây Đại Minh ở xung quanh, nếu người bên ngòai nhìn thì thấy Đại Minh thật có diễm phúc, thế nhưng chính Đại Minh lại cảm thấy mình rất khổ.
-Nói đi phát sinh chuyện gì mà một ngày không quay lại. Đại Minh gặp bốn cô gái khóc kinh động thiên địa. Không xong! Hắn hiện giờ đang mặc quần áo của cha Bảo Bảo, nhìn thấy hình dạng này thì đã hòan tòan phá hủy thì hắn lấy cái gì mà đưa lại cho người ta.
-Trước tiên dừng lại đã. Đại Minh hai tay đều bị giữ chặt tưởng an ủi các nàng mà tay cũng không thể đưa ra được chỉ có thể há mồm kêu. Đột nhiên đang ở trong lòng ngực của Đại Minh chính là Lâm Thi Hàm ngẩng đầu, đôi môi che lấy lời nói của Đại Minh, Đại Minh lúc này con ngươi mở ra thật to. Tiểu Tuyết với hắn thì chỉ có thân thân mà thôi, lúc này Lâm Thi Hàm thì chính là hôn.
Đại Minh nụ hôn đầu lúc này không hiểu kỳ diệu đã bị đọat đi rồi. Khi kinh nghiệm được cảm giác này thì Đại Minh trong đầu có cảm giác vựng vựng thế nhưng cảm giác hòan tòan không sai.
Thật lâu sau, Mỹ Hạnh ba người cũng đình chỉ tiếng khóc, miệng mở to nhìn hai người,mà hai người đều không cần hít thở , đã qua được vài phút rồi. Nhưng đột nhiên hai người tách ra. Đại Minh hồng mặt thở. Đúng là như vậy thiếu tí nữa thì bị ngạt thở. Lâm Thi Hàm tình huống so Đại Minh cũng không tốt mấy, cũng đồng dạng thở dốc.Chỉ là khuôn mặt rất đỏ, phối hợp với đôi mắt đang hồng, kiều diễm đáng thương, thật là làm cho Đại Minh hơi bị tâm động.
- Ta mặc kệ, về tới nhà là sẽ lập tức kết hôn. Lâm Thi Hàm hồi phục lập tức hướng tới Đại Minh nói. -Cái gì? Đại Minh thật là bị dọa không nhẹ, thật lâu không thể nói lên lời. Lâm Thi Hàm tại khu núi khôn thấy tin tức của Đại Minh, cùng với Thiên Đại thì nàng có thể nói là một đêm không ngủ, nghĩ đến ngày Kim Thiên còn muốn Đại Minh với người nhà hội họp, Lâm Thi Hàm đã miễn cưỡng hồi phục lại tinh thần. Chỉ là nàng đang cân não, nàng làm sao hướng tới cha mẹ của Đại Minh công đạo, dù sao thì Đại Minh cũng ở bên người của nàng mà biến mất. Đem theo bất an thì nàng cùng với Mỹ Hạnh ba người đến hội tràng. Gặp thấy Đại Minh đang ngây ngốc nhìn mọi người ở chỗ này. Làm cho tâm tình mọi người bộc phát, bốn người không chịu được khóc không ngừng, hòan tòan ủy thân ở Đại Minh.
- Đi thôi! Nhìn cái gì mà nhìn. Lâm Thi Hàm đối với chính mình vừa mới kia xúc động cũng cảm thấy xấu hổ, trên mặt một rặng mây đỏ nổi lên, một lúc lâu mới trở lại bình thường. -Đi?Đi đâu? Đại Minh lúc này đầu mơ hồ tùy ý để bốn cô gái lôi kéo mình đi. - Thay đổi quần áo đã! Anh với hình đạng thế này làm sao mà đi gặp cha mẹ của anh được.
- Cái gì cơ! Em nói là Ba mẹ anh cũng ở đây sao. - Nói bậy! Thì đến đây tham gia tiệc cưới mà. Nghe được Lâm Thi Hàm nói thì Đại Minh lập tức nối được mọi chuyện để hiểu.
Bệnh nguy là thúc công, mà Diệp Nhược Thu cha sắp chết, nguyên lai là cùng một người, nếu như thế thì Diệp Nhược Thu với hắn chính là thân thích, Đại Minh còn phải kêu nàng là cô cô.
Sẽ không như vậy chứ! Đại Minh đầu mê man bị Lâm Thi Hàm kéo tới bên xe, bốn cô gái tay chân vô cùng nhanh. Chỉ một lúc sau đã hồi phục lại cho Đại Minh hình dáng như trước kia.Bởi vì Đại Minh không có hộ thể chân khí nên có thể rất dễ dàng bị nhìn thấy, cho nên trước tiên phải dùng quần áo ở trên người để che dấu. - Đừng có chậm chễ nữa. Vương Di Quân đang đứng ở ngòai cửa , nàng đã chờ thật lâu. Lão ba lão mụ đã đi vào trong, mà rất lâu chua đến họ hàng thân thích để vấn an, chủ yếu là nàng đứng đây để chờ Đại Minh. Từ lần trước Đại Minh ở bệnh viện trở về thì Vương Di Quân đã cảm giác được đệ đệ của mình thay đổi.Ngòai tự ra ngòai ở mà còn có thêm những nữ bằng hữu như hoa như ngọc.
Vương Di Quân rất rõ ràng là Đại Minh lạnh lùng cô độc cá tính, không phải nàng muốn chê Đại Minh thế nhưng nàng nhìn nhìn Đại Minh từ nhỏ đến lớn thì bây giờ khác xưa vô cùng, sau lưng nhất định có cái gì bí mật không thể nói với mọi người. Hắc Hắc. Vương Di Quân phát ra nự cười tà ác.
Gần đây nàng rất là nhàm chán, nhưng bây giờ có chuyện của Đại Minh để cho nàng thời gian nghiên cứu. -Dùng tên ông nội để thề, ta nhất định đem chân tướng sự việc tìm ra. Đại Minh xuất hiện tại hội trường khiến cho mọi người ánh mắt nhìn, thế nhưng mọi người nhìn không phải là hắn mà chính là Lâm Thi Hàm ở bên người. Ngày Kim Thiên thì Lâm Thi Hàm không có tâm trạng tham gia vào yến tiệc của người khác nên chỉ mặc một bộ quần áo màu xanh biếc, trên mặt chỉ thoa một chút phấn thanh thanh nhàn nhạt, mặc dù như thế nhưng Lâm Thi Hàm cũng đã khiến cho nhiều người ở hội tràng chú ý. Thiên Đại ba người ở lại xe để có gì có thể tiếp ứng hòan cảnh phát sinh. Vương Di Quân nhìn thấy Lâm Thi Hàm cùng với Đại Minh tay trong tay ngọt ngào thân mật đủ làm cho tức chết bên cạnh không biết bao nhiêu nam nhân. Mặc kệ làm sao, Đại Minh đều không có cái gì để mà kết giao được nữ bằng hữu như thế này a. Dung mạo? Thân Tài? Gia thế? Học vấn? Đại Minh giống như không thể so với người khác. Vương Di Quân biết được nam tử này trong lòng đang dương dương. Thật là tốt quá! Vương Di Quân nghĩ thầm từ nay về sau những ngày sắp tới khẳng định là không nhàm chán rồi. Mà Đại Minh cũng ngơ ngác chẳng biết hắn đã là mục tiêu của lão tỉ sắp tới rồi.
- A A. Đại Minh đi vào, Vương Di Quân đến trước mặt ánh mắt rất là ái muội. - Không nở nụ cười. Đại Minh nhìn thấy thì cảm thấy nao nao trong lòng. - Tỷ Tỷ. Lâm Thi Hàm ngọt ngào kêu một tiếng.
Đại Minh chỉ nghĩ là trong đầu rất là đau. Ài! Câu nói của Lâm Thi Hàm nói lúc nãy đã làm cho hắn sợ tới ba hồn bảy vía rồi. Tiệc cưới tiến hành được một nửa thì chủ rể cùng tân nương theo tục lệ tiến đến kính tửu,khi Đại Minh đi vào trong cửa thì Đại Minh đã nhìn thấy một lão nhân có thần sắc rất xấu ngồi ở ghế, ở đằng sau tân nương chính là thúc công.
Đại Minh đã từng gặp qua thúc công vài lần, ấn tượng về ông ấy là thân thể rất cường tráng, bây giờ lại suy yếu đên thế làm cho người ta không nhận ra được,quả nhiên là năm tháng không buông tha cho người nào. Bảo Bảo đi đằng sau thúc công để chiếu cố ông. Nói đến lúc này thì sao không gặp được Diệp Nhược Thu hay là nàng đã rời đi rồi. Đại Minh ngẩng đầu nhìn bốn phía tìm kiếm. - Thật là xinh đẹp. Lâm Thi Hàm nhìn tân nương xuyên chính là quần lụa trắng lễ phục, trong mắt tràn đầy sự hâm mộ. Đại Minh không nhịn được khó hiểu nói : Em sao không tự mình đi mua một cái mà mặc. - Anh thật là đầu gỗ mà.Tân nương lễ phục không phải cứ nói mặc là mặc được,cái này đối với cô gái chính chuyện trọng yếu nhất,chỉ có chính mình âu yếm đích nhân thì mơi có ý nghĩa, mà cảm giác đó thì nam hài tử không hiểu được.
Xin lỗi đúng là anh không hiểu được, anh rời đi một chút tìm bằng hữu. Đại Minh đứng dậy rời khỏi, Lâm Thi Hàm cũng đuổi kịp. - Cháu muốn đi đâu thế? Mẹ của Đại Minh hỏi, bà còn muốn cùng với Lâm Thi Hàm nói chuyện phiếm nữa.
- Cháu ăn no rồi muốn bước đi cho tiêu. Vương Di Quân nói: mẹ, mẹ cứ cho em ấy đi đi, con nghĩ đó là có chuyện khó nói. -Đúng đúng,con hãy đi đi, hãy cẩn thận một chút. Mẹ của Đại Minh có điểm nghĩ ra. Đại Minh nhìn trong mắt biết hai người nghĩ cái gì càng ngày càng mệt, bất quá hắn cũng không muốn giải thích, nếu đã thế thì cứ để nó xảy ra đi để xem cuối cùng nó có kết quả thế nào.
Tìm kiếm hết cả hội trường mà Đại Minh như cũ không có phát hiện được thân ảnh của Diệp Nhược Thu,đúng lúc đó thì Bảo Bảo đi tới chẳng biết đang tìm kiếm cái gì? - Bảo Bảo sao thế?Đang tìm cái gì vậy? - Ngươi là ai?Vì cái gì biết được tên của ta? Bảo Bảo nghi hoặc nhìn Đại Minh. Đại Minh lúc này mới phát giác mình với ngày hôm trước là hai bộ dáng, thế nên Bảo Bảo không thể có khả năng nhận ra được.
-Oh, đó chính là Tam Lang nói cho ta biết. Đại Minh đầu óc suy nghĩ rất nhanh,lập tức dùng Tam Lang làm lá chắn. -Tam Lang ca ca! Anh ấy ở đâu? Em đang muốn tìm anh ấy đây. -À, hắn đã về nhà trước rồi. - Sao lại như thế, trở về cũng không nói cho người ta biết một tiếng. Bảo Bảo vung chân múa tay hét.
-Bởi vì hắn có việc, Bảo Bảo em có biết Thu Di của em hiện tại đang ở nơi nào không? Tam Lang hắn có chút sự việc cần nói cho cô ấy. -Thu Di? Em vừa gặp Thu Di tại dưới tàng cây đang ngẩn người, chẳng biết bây giờ còn ở đó hay là đã đi mất.
-Anh biêt rồi. Bảo Bảo em cũng nhanh trở về đi đừng cho cha mẹ em lo lắng nữa. - Đại ca ca, lần sau anh gặp Tam Lang ca ca thì nhớ nói rõ với hắn là em rất muốn anh ấy đến nhà em chơi nhé.
-Không có vấn đề gì cả! Anh sẽ nói với hắn về việc đó. -Bây giờ Bảo Bảo phải đi rồi, tạm biệt. Bảo Bảo đi rồi thì Lâm Thi Hàm hé miệng cười trộm. -Cười cái gì? -Anh có mị lực thật không nhỏ, ngay cả nữ hài tử cũng bị anh làm cho mê mẩn.
-Em cũng như vậy thôi, phiền tóai của em đến phía sau kìa cả một đôi đấy. Đại Minh chỉ vào phía sau của Lâm Thi Hàm,ở đó giờ có cả một đại đội ái mộ giả đến bây giờ. -Haha! Lâm Thi Hàm hướng tới Đại Minh cười to. - Tìm được rồi. Đại Minh tại ở nơi xa xa thì gặp Diệp Nhược Thu đang ở dưới tàng cây. - Sao lại ở nơi này mà không đi vào? Cô định tránh ở đây mà khóc đến khi tiệc kết thúc sao? - Ta.... ta không dám. Diệp Nhược Thu lơ sợ nói, bây giờ nàng tựu như lâm vào mê lộ rồi, giống như một cô gái nhỏ bất lực, mà đây mới chính là bản tính của Diệp Nhược Thu ,dĩ vãng nàng kiên cường lạnh lùng ở bên ngòai cũng chỉ là ngụy trang mà thôi.
-Cô tới đây mục đích chính là cái gì?Ta vừa mới xem qua cha của cô, ông ấy thần sắc thật là bất hảo, ta nhìn thấy sống không được lâu nữa đâu.Hơn mười năm cô đã như thế, mà ở trong lòng đã chuẩn bị, nếu ngươi bởi vì sợ hãi mà không dám đối mặt, ta sẽ đưa cô trở về là được, sau đó cô sẽ tự biết được trong lòng của mình vĩnh viễn đau khổ. Đại Minh nhìn thấy ngày Kim Thiên thì Diệp Nhược Thu đặc biệt nhuyễn nhược, thừa dịp huấn thoại một phiên, nếu là bình thường thì Đại Minh ngay cả nói to cũng không dám nói ấy chứ. Bình thường thì bị Diệp Nhược Thu áp bách, đương nhiên bây giờ chiếm tiện nghi cho bõ. Diệp Nhược Thu thần sắc do dự không quyếtm Đại Minh phát hiện ra liên lôi kéo Diệp Nhược Thu bước đi. Diệp Nhược Thu chẳng biết làm cũng không phản kháng tùy ý Đại Minh lôi đi. Tới cửa thì tiệc cưới cũng đã sắp kết thúc, người đang dần dần tản ít đi. Chính là tại trong phòng vẫn còn có rất nhiều người thân đang thăm hỏi một ông lão. - Thi Hàm em hãy ra xe trước đi, anh đưa cô ấy vào rồi còn có việc. Đại Minh biết Thi Hàm ăn nói lanh lợi đáng lẽ không có việc gì khó mới đúng. -Được. Lâm Thi Hàm cũng không hỏi nhiều, gật đầu đáp ứng rời đi.
Gặp lại những người thân thì Diệp Nhược Thu đứng tại cửa trù trừ không dám đi vào. -Vững tâm lên nào! Cô Cô. Đại Minh nói xong thì hai tay dùng sức tại phía sau Diệp Nhược Thu đẩy một cái, Diệp Nhược Thu còn không kịp hiểu được lời nói của Đại Minh thì cả người đã tiến lên bước vào trong phòng khách.
Ở trong phòng tất cả mọi người đểu chú ý tới cô gái tuyệt mỹ này, thế nhưng Diệp Nhược Thu hòan tòan không chú ý tới ánh mắt của những người này, bây giờ trong mắt nàng thì có cha nàng.
Lòng người khó dò đây, Đại Minh thủy chung không có nhìn người khác, xem ở trên mặt người kia có mặt na hay không, hay đang tàng trữ điều gì. - A! Trời mưa. Ở ngòai cửa sổ đang liên miên mưa phùn.
-Các vị đồng học, ngồi đi, ngày tốt ta giới thiệu một vị thực tập sư phụ. Ban Đạo đi vào cửa phòng học, đi đằng sau là một cô gái hai mươi ba hai mươi bốn tuổi.Trông hình dáng rất là thanh lệ. Gặp được cô gái này thì trong phòng học cơ hồ tất cả các nam sinh đều tao động. -Yên lặng, hãy yên lặng, mọi người đừng có dọa cô ấy,Lưu sư phụ cô tiến tới để ta giới thiệu một chút nào.
- Chào mọi người.Tôi tên là Lưu Thúy Anh,tại học kì này phụ trách mọi người môn tiếng Anh. Lưu Thúy Anh nói chuyện có chút khẩn trương, thế nhưng vì khí chất trên người mà làm cho không ai để ý tới. - Sư phụ Lưu, nơi này tựu giao cho cô, các tiểu mao đầu đừng có khi dễ Lưu sư phụ nhé. - Biết. Mọi người đều trả lời nhất trí.Rất ít khi được như thế này.
-Ta bắt đầu học nào, mời các vị đồng học mở sách ra. Mặc dù Đại Minh cường thịnh muốn mình chuyên tâm nghe sư phụ giảng bài, thế nhưng vẫn quay đầu ra nhìn cửa sổ, hắn với tiếng Anh không biết, mà tiếng Anh đối với hắn cũng bất hảo, hai người luôn đối đầu,cho nên Đại Minh với tiếng Anh không thể nhớ được.