Ngụy Ninh nhịn không được run rẩy, nghiêng đầu đi, tránh ánh mắt của bà: “Mẹ, con muốn về nhà một chuyến nên đến nói với mẹ, con về có chút việc.”
Ngụy Tam thẩm nghe xong ánh mắt lập tức sắc bén: “Về nhà, về nhà nào chứ, bên này hay nhà con, A Tích ở đâu con phải ở đó, không thể bỏ rơi nó, đứa nhỏ A Tích này sẽ đau lòng.”
Ngụy Ninh lại run rẩy, luồng khí lạnh kia vẫn còn quanh quẩn bên cổ anh, dường như trong tích tắc thổi lên tóc anh. “Mẹ, con là có việc mà, con không phải muốn bỏ… bỏ A Tích đâu.”
Miệng Ngụy Tam thẩm nở một nụ cười quỷ dị không rõ, Ngụy Ninh thấy nụ cười này, ngực cảm thấy sợ hãi, còn chưa kịp nói thêm gì Ngụy Tam thẩm đã lên tiếng: “Mẹ biết con là một đứa nhỏ tốt, con đi đi, đi sớm về sớm, mẹ còn chờ con về ăn cơm chiều.”
Má Ngụy không nói gì, đóng cửa lớn lại. “Không hiểu, mẹ đâu hiểu được chuyện ma quỷ kia của bà ấy.”
Ngụy Ninh vừa nghe liền biết má Ngụy cũng biết chuyện gì đấy, anh liền kéo má Ngụy ngồi xuống. “Con bảo này, hiện tại con trai mẹ đang có quan hệ với nhà kia, dù sao cũng phải biết chút gì đó chứ, đề phòng trường hợp xảy ra chuyện gì, con hai mắt như mù cái gì cũng không rõ.”
Má Ngụy nghe anh nói xong, mặt tối sầm. “Có thể xảy ra chuyện gì? Con ít gây sự đi, ngoan ngoãn đợi thì không xảy ra chuyện gì cả. Con thì biết cái gì, Ngụy Tam thẩm kia là người nơi khác tới, không phải người ở chỗ này, lớp tiền bối trong thôn vốn không đồng ý để nàng xuất giá vào, nhưng sau đó không biết thế nào lại đồng ý, nghe người ta nói Ngụy Tam thẩm kia có chỗ kỳ quái, nơi Ngụy Tam thẩm ở vốn là một nơi kỳ quái, phụ nữ ở đó đều học được cách hạ chú, chọc phải là bị phiền phức lớn.”
Sau khi nói xong vẻ mặt má Ngụy buồn bực, lại lắc đầu, trên mặt không biết là vẻ thương hại hay là hờ hững. “Hạ chú, có bản lĩnh như vậy thì sao chứ, xuất giá rồi, không phải là không trụ được địa khí phong thủy ở thôn Ngụy nên hiện tại mới biến thành người không ra người, quỷ không ra quỷ, đương gia mất sớm, con trai cũng đi theo, không biết giờ bà ấy có cảm thấy hội hận không.