Nguồn: read.st
Lý Thiết Thụ nhìn Đường Trọng và Lý Ngọc một cái, trong mắt có một tia thưởng thức, còn đối với mấy tên nam sinh nỗ lực giải thích thì quát lên một câu:
- Nhưng mà mặc kệ các bạn hiện tại mệt như thế nào các bạn cũng không được nằm xuống, các bạn đã chạy xong hai mươi vòng, hai mươi vòng mà vẫn có thể kiên trì được thì chẳng có lý do gì mà không thể kiên trì đứng thêm được một lúc cả, tôi biết các bạn có thể làm được.
- Tao
Hoa Minh há to mồm, chỉ cảm thấy yết hầu khô khốc, lời nói ra đều mang theo chút tức giận.
- Tao có thể chịu được.
- Chúng tôi có thể kiên trì.
Có người hơi thở mỏng manh hô.
- Huấn luyện viên, thầy cho bọn em hô khẩu hiệu nhé.
- Một hai ba bốn, hai hai ba bốn…
Đường Trọng lại hô khẩu hiệu.
Nhưng lúc này đây hắn cố ý chậm tiết tấu lại, hắn không bảo bọn họ tiếp tục chạy mà chỉ làm cho bọn họ di động trong phạm vi nhỏ.
Lý Thiết Thụ đứng ở sân bóng rổ nhìn sang sân bóng qua cái lưới sắt, im lặng nhìn thân ảnh cao gầy sắp xếp vị trí các nam sinh.
- Đường Trọng, buổi tối có một lần xã giao quan trọng cần anh tham gia, Anh trước tiên đi xe về biệt thự sau đó A Ken phải giúp anh chuẩn bị.