- Hồi Âm tiểu thư, chuyện này đúng thật là Vĩ Đông không đúng, là cha của nó, tôi thay mặt nó hướng tới Hồi Âm tiểu thư xin lỗi, Vĩ Đông tuổi còn trẻ hơn nữa hôm nay lại uống nhiều rượu, nam nhân uống nhiều rượu rất dễ phạm sai lầm, xin Hồi Âm tiểu thư nể mặt tôi mà cho nó một cơ hội.
Thấy khuôn mặt của Lâm Hồi Âm vẫn lạnh tanh không lên tiếng, Lưu Minh Uy nói tiếp:
- Nhưng mà tôi cảm thấy thứ quan trọng nhất mà ta học được chính là đạo lý vì sao phạm nhân lại phải vào trại giam? Đó là bởi vì bọn hắn từng làm những chuyện sai lầm, toàn bộ đều là như thế, hẳn là đã bị trừng phạt, chỉ sau khi bọn hắn rời khỏi đó mới có khát vọng làm người tốt.
- Nếu mọi người làm sai mà không bỏ ra cái giá thì như vậy phí tổn của người phạm tội có phải là quá thấp không? Nói như vậy thì đối với những người bị giam vài năm, mười mấy năm thậm chí là cả cuộc đời, có phải là quá không công bằng hay không.