- Dì Bạch, sao dì lại thành phó tổng giám đốc rồi? Thật sự làm cho người ta kinh hỉ mà. Về sau trong công ty ai dám bắt nạt chúng ta chứ? Ai dám bắt nạt chúng ta, cậu sẽ cào rách mặt ra.
Trương Hách Bản cười hì hì nói:
- Nhưng lão hồ ly Tôn Văn Lâm kia đã thành chủ tịch. Đường Trọng đã đánh con lão, lão sẽ không không gây khó dễ với chúng ta chứ?
- Cậu đưa tôi lên vị trí cao như vậy hình như không phù hợp lắm…
Bạch Tố nói điều lo lắng trong lòng mình ra. Cô biết mình tư lịch quá nhỏ bé, từ một người đại diện ngôi sao nhảy một cái lên vị trí phó tổng giám đốc công ty, đây cũng không đơn giản như nhảy ba cấp.
- Tôi biết cô đang lo lắng cái gì nhưng tôi phải làm như vậy. Trước khi tôi không biết ai là người đáng tin cậy, tôi chỉ có thể bổ nhiệm người thân của mình. Cô chính là người thân của tôi, là người tôi tín nhiệm nhất trong công ty. Với tôi, không ai thích hợp với vị trí này hơn cô cả. Về phần những người khác có ý kiến gì không thì Tôn Văn Lâm sẽ làm tốt việc này. Nếu ngay cả việc ổn định cục diện mà ông ta cũng không thể làm cho tôi thì người đứng đầu này nhất định không hợp rồi, tôi cũng sẽ cân nhắc thay thế ông ta.
- Chúng tôi cũng rất cần cô. Nhưng những nơi khác lại càng cần cô hơn.
Đường Trọng cảm nhận được Bạch Tố không muốn rời xa mình. Bắt đầu từ ngày mai cô sẽ không phải là người đại diện của nhóm nhạc Hồ Điệp nữa ròi. Tuy vẫn trong một công ty nhưng bọn hắn có thể ở công ty bao lâu?
Cho nên về sau thời gian gặp mặt càng ngày càng ít.
Tình cảnh hiện tại có khác gì sinh viên ăn bữa cơm chia tay?
- Vốn chuyện này không có liên quan gì với giám đốc Huyên, chỉ là Trương Trọng Khải lang tâm cẩu phế. Tôi thấy người đàn ông như vậy không xứng với giám đốc Huyên thoio.