Nguồn: read.st
Lúc đi khỏi văn phòng viện trưởng Tiêu Dục Hằng, Lý Ngọc nói:
- Tao đã gọi điện cho Hoa Minh và Lương Đào rồi, hẹn lúc 6g30 ở Sở Hương lâu.
Đường Trọng nghĩ nghĩ, nói:
- Tao muốn mời một vị khách.
Hắn bấm số điện thoại của Tiêu Nam Tâm, nói:
- Có đẹp trai mời ăn cơm thì có đi không?
- Nếu đẹp trai là cậu thì không đi đâu.
Tiêu Nam Tâm vẫn giữ thói quen đấu võ mồm với Đường Trọng.
- May là không phải tôi.
Đường Trọng nở nụ cười.
- Thời gian địa điểm.
- 6g30. Sở Hương lâu.
Đường Trọng nói. Sở Hương Lâu chính là một quán rượu nổi tiếng trước cửa trường học. Một số sinh viên hơi giàu có muốn tổ chức sinh nhật hoặc muốn nịnh nọt thầy giáo, lãnh đạo trong trường thì cũng sẽ mời khách ăn cơm ở đây. Bên này dịch vụ không thấp, phần lớn sinh viên đều chọn ăn quà vặt ở đầu phố. Chỗ ấy lợi ích kinh tế thực tế hơn, thích hợp để sinh viên tiêu phí.
- Lát nữa gặp.
Tiêu Nam Tâm nói, sau đó liền cúp máy.
Giờ đã là hơn 5 rưỡi. Nếu bọn hắn đi bộ đến cửa Nam thì cũng phải mất hơn nửa tiếng nên Đường Trọng và Lý Ngọc không về phòng mà trực tiếp đi ra cửa trường học.
- Hắc hắc, bọn tôi ít người mà chất lượng cao. Như ai nói đấy nhỉ, tích tụ tinh hoa.
Đường Trọng đặt menu đến trước mặt Tiêu Nam Tâm rồi bảo cô gọi món. Tiêu Nam Tâm cũng không khách sáo, cầm menu rồi gọi những món mà mình thích.