Như một nhân vật mới vào cuộc thì đều theo quá trình tăng dần.
Vì dụ như đầu tiên đóng vai phụ trong các bộ phim, sau đó là nhân vật có vài lời kịch, sau đó là nam thứ hai, năm thứ ba, cuối cùng, dưới đủ các loại cơ duyên tu thành chính quả thì mới bắt đầu được nhận vai nam chính.
Nhưng Đường Trọng lại khác, dưới tình huống không có bất kỳ kinh nghiệm diễn xuất nào hắn đã được đạo diễn Ngô Sâm Lâm coi trọng mà trực tiếp nhận vai nam chính trong bộ Hắc Hiệp, là một bộ phim có ý nghĩ trọng yếu đối với nền điện ảnh Trung Hoa.
Ngô Thư vừa cười vừa nói. Cái này xem như cô đã giúp Đường Trọng lấy một hợp đồng, trong lòng cô cũng vô cùng vui vẻ.
- Bọn họ có đưa điều kiện gì không?
- Tạm thời còn chưa bàn bạc gì. Là Hùng tiểu thư, trợ thủ của Phùng Đại Cương gọi điện tới, cô ấy nói nếu chúng ta muốn thì đạo diễn Phùng sẽ tự liên lạc với chúng ta. Hơn nữa Phùng tiểu thư còn nói đạo diễn Phùng hi vọng có thể gặp mặt Đường Trọng tiên sinh.
Bạch Tố nhìn Đường Trọng, nói:
- Có vấn đề gì không?
- Không có vấn đề.
Đường Trọng vừa cười vừa nói:
- Kịch bản nhỏ các cô không cho tôi nhận, kịch bản lớn không chắc đã vừa ý tôi. Giờ tôi đang bị kẹp ở chính giữa, thời gian dài thì cũng không hay.
Phùng Đại Cương vừa cười vừa nói. Ông ta thấp thấp gầy teo, lại đeo cái kính đen. Trên đầu ông đội cái mũ lưỡi trai đen đã che hết cả nửa cái đầu lại. Nhưng người đàn ông đang ngồi ở đây lại chiếm lấy hết màn chúc tết của nền điện ảnh Trung Hoa. Ai cũng sợ ông ta như hổ, đối đãi với ông ta như với đại địch.
Đối với những đạo diễn Trung Hoa mà nói, hoặc anh không đoạt thời hoàng kim của ông ta, muốn cướp thì cũng chỉ có thể sống mái với Hạ Đại Cương.
Nhưng cho tới bây giờ vẫn không có ai dám liều với ông ta.