- Sau đó chúng ta đi tản bộ trong sân trường, anh đã nói với em những lời đó. Anh hỏi em, nếu bà ngoại không cho hai chúng ta ở cạnh nhau thì làm sao, nếu cha mẹ em bắt em phải ở cạnh Cơ Uy Liêm thì sao? Nếu vì ngăn cản chúng ta mà bọn họ uy hiếp, đe dọa, mua chuộc thì làm sao bây giờ...
- Đúng vậy, anh đã hỏi như thế.
Đường Trọng cười khổ:
- Anh là người luôn thấy thiếu an toàn, luôn lấy suy nghĩ xấu xa để suy đoán người khác.
- Em nghe thấy mấy câu này thật sự là rất sợ. Cho tới bây giờ em đều không muốn, không muốn lại xảy ra những chuyện như vậy. Trong mắt em, bà ngoại em, cha mẹ em đều là những người tốt nhất thế giới. Sao bọn họ lại có thể làm ra những chuyện như vậy được? Giờ em mới nhớ em còn nợ anh một câu trả lời thật sự.
Vì chòm râu dài chính là thần trong lòng hắn. Ông chưa bao giờ ôm hắn, càng không giống với những người cha khác, không cõng con mình sau lưng hay để nó ngồi lên cổ.
Vẫn luôn là như vậy, chòm râu dài đi trước, Đường Trọng đi đằng sau. Cái bóng lưng rắn chắc cao lớn kia chính là thứ duy nhất trên thế giới này mà Đường Trọng có thể dựa vào.