Chỉ có Tiêu Sở Cơ là vui vẻ , hắc lúc trước nhận được tin tức này cũng là kinh hãi không thôi. Hắn không bao giờ có thể ngờ rằng thập tam vương tử lại ghê gớm như vậy, thủ hạ cao thủ nhiều như mây , tùy ý lấy ra ba người Thần Cấp cho hắn. Phải biết rằng, toàn bộ Tiêu Gia chỉ có 6 vị Thần cấp cao thủ, hơn nữa chỉ là Thần Cấp tiền kỳ. Chỉ cần nhìn quan hệ của Hạng Thiên Vũ và Dương Diệc Phong , không cần nói cũng biết lực lượng này nhất định là Dương Diệc Phong cho hắn. Nếu không phải như vậy, hắn có chết cũng không tin một Hạng Thiên Vũ không quyền không thế lấy đâu ra nhiều cao thủ như vậy ?
Cũng may, Tiêu Sở Cơ là bạn tri giao với Hạng Thiên Vũ, đồng bệnh tương liên nếu không cũng không tìm đến Hạng Thiên Vũ . Từ lúc này, Tiêu Sở Cơ có thể thấy được sự huy hoàng sau này của Tiêu gia , hắn quyết tâm sẽ vì Hạng Thiên Vũ mà bán mạng. Tiêu gia và Hạng Thiên Vũ nếu vinh quang sẽ cùng vinh quang, nếu tổn hại sẽ cùng tổn hại. Qua đó , Tiêu Sở Cơ cũng thấy Hạng Thiên Minh và Hạng Thiên Long tranh đấu gay gắt chỉ giống như hai đứa trẻ con đánh nhau, vô cùng buồn cười.
Đại trưởng lão cẩn thận mà hỏi thăm :
- Ba vị tráng sĩ, không biết vì lý do gì lại nguyện ý hạ mình ở Tiêu gia ?
Hà Thập cười nói :
- Trưởng lão , xin cứ yên tâm . Chúng ta chỉ là đáp ứng lòng cảm mến của Tiêu gia chủ nên mới làm cung phụng để tham gia đại hội thế gia lần này , tuyệt đối không có ác ý. Điểm này các trưởng lão có thể hỏi thêm Tiêu gia chủ, tại hạ không tiện nói nhiều, mong các vị thứ lỗi.
Nói xong lui về đứng sau lưng Tiêu Sở Cơ.
Tiêu Sở Cơ cười cười mà nói rằng :
- Về chuyện này, sau này Sở Cơ sẽ nói rõ cho các vị trưởng lão .
Sau đó chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng khác :
- Hiện tại nhân tuyển tham gia đại hội đã có ta và ba vị cung phụng. Tam trưởng lão cùng đi với bọn ta, Đại trưởng lão ở lại thủ hộ Tiêu gia. Nhị trưởng lão chọn vài tên đệ tử tinh anh của Tiêu gia đi theo chúng ta.
Các đại thế gia đều đã có sự chuẩn bị của riêng mình, đều chuẩn bị lên đường đi Bạch gia tham gia lần đại hội thế gia lần này.
Trước cửa Thính Hương Vũ Tạ có hai xe ngựa cực kỳ xa hoa, lúc Dương Diệc Phong đi ra nhìn thấy cũng thất kinh. Hắn lần đầu tiên nhìn thấy xe ngựa huy hoàng như vậy. Tám con ngựa trắng như tuyết kéo một chiếc xe ngựa lớn gấp ba bình thường, trang sưc bên ngoài so với hoàng gia chỉ hơn chứ không kém.
- Ngũ ca cứ yên tâm đi , nếu lần địa hội này không thu được gì cũng không sao . Nơi này cũng gần Tần Yến Lĩnh, đợi xong việc ở đây, ta và ngươi đi xem nó .