Nhưng thật không ngờ, đám áo đen vừa thấy lệnh bài càng cười to. Trung niên áo xám nhíu mày, hắn không giống như Tiêu Sở Sinh, nhìn qua đã thấy những tên áo đen này căn bản không coi Tiêu gia vào mắt. Có khi còn có thù hận với Tiêu gia
- Ha ha, ta đếch cần biết ngươi là ai, Mộng Yên Nhiên chắc chắn phải theo ta về, dù có đáp ứng hay không cũng không phải do các ngươi làm chủ. Nhưng mà giờ ta đã thay đổi quyết định ha ha ha. Ngay cả Tiêu đại công tử cũng phải theo ta về, còn lại các ngươi đều phải chết.
Đúng lúc này bên trong xe ngựa bỗng vang lên một tiếng đàn du dương, cực kỳ êm tai, thẩm thấu vào trái tim người nghe, làm cho người ta có cảm giác đất trời cũng ngừng quay. Dương Diệc Phong vừa nghe thấy tiếng đàn này, hắn lập tức cảm thấy thiên địa linh khí đều theo tiếng đàn rung động, chúng dần dần xếp thành từng đạo âm phù.
Dương Diệc Phong vô cùng hoảng sợ, cái này cùng Hư Không Ngưng Kiếm Thuật của hắn có điểm giống nhau hay sao ? Kiếm của hắn là do linh khí ngưng tụ xếp thành hàng mà tạo thành. Dương Diệc Phong đảo thần thức quét qua chỉ thấy một người con gái, không phải là người tu chân, ngay cả võ công cũng không có. Điều này chứng tỏ thiên phú vô cùng của người con gái này, có lẽ một là trời sinh kỳ dị, hai là cầm nghệ của y đã đạt đến mức đăng phong tạo cực. Xem ra có lẽ là nguyên nhân thứ hai, không ngờ cô ta còn trẻ như vậy đã đạt đến mức này..
Dương Diệc Phong nhìn thấy không khỏi nghĩ đến :
- Thân hình tuyệt thế, di chuyển tựa du long. Chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn , dáng vẻ thoát tục. Phảng phất giống như mây bay , như vầng trăng sáng khiến người khác phải đứng xa xa mà ngắm nhìn. Khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành, như trăm hoa đua nở, răng ngọc mày ngài, mắt sáng long lanh, lại thêm má lúm đồng tiền.
Dương Diệc Phong nuốt nước bọt nghĩ tiếp
- Không nghĩ rằng thế gian này lại có người tuyệt sắc như vậy, ta còn tưởng cổ nhân nói bậy, ai ngờ là sự thật. Mình mà bắt con bé này đem về thế kỷ 21 chắc sẽ làm toàn thế giới khiếp sợ. Mấy cái siêu mẫu quốc tế, diễn viên ngôi sao cũng phải ngồi qua một bên cho ta.
Dương Diệc Phong nhìn thấy cô gái hoàn mỹ như vậy tâm tình cũng không khỏi rung động, nhưng hắn nhanh chóng bình tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra Lúc này , người con gái bỗng rút trong tay áo ra một thanh chủy thủ, hắn dí thanh chủy thủ vào mặt mình và nói
- Có phải công tử nhà các ngươi muốn khuôn mặt của Mộng Yên Nhiên này không ? Cần gì phải giết nhiều người như vậy ? Đây là sai lầm của ta, sao lại phải liên lụy đến người khác, để bọn họ rời đi, nếu không ta sẽ phá hủy gương mặt này
Thanh âm nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định.
- Không được đâu Yên Nhiên
Tiêu Sở Sinh là người đầu tiên ngăn lại
- Tiêu công tử, đa tạ Tiêu công tử tại nước Sở khoản đãi, lại càng không ngại cực khổ tự mình hộ tống tiểu nữ, tiểu nữ vô cùng cảm kích, nhưng việc này công tử cũng không thể nào xoay chuyển được . Mời công tử nhanh chóng rời đi , đây là việc riêng của tiểu nữ
Mộng Yên Nhiên kiên định từ chối
- Yên Nhiên không cần làm vậy, từ từ thương lượng đã. Chỉ cần cô đi cùng chúng ta, chúng ta đảm bảo những người này không có chuyện gì. Nếu ngươi tự hủy dung nhan thì chúng ta sẽ tàn sát hết mọi người.
Tên áo đen cầm đầu có chút trí tuệ, so với tên mặt trắng còn tốt hơn.
Mộng Yên Nhiên suy nghĩ một lúc rồi nói :
- Được , ta đi với các ngươi, các ngươi để bọn họ đi trước, một mình ta ở lại. Nếu không chúng ta cùng chết thôi
- Được, chúng ta đáp ứng yêu cầu của ngươi . Trừ Yên Nhiên, mọi người còn lại mau cút đi Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: