- Chú ý , đây là Thần Cấp cao thủ quyết đấu
Mộng Yên Nhiên nghe lời Dương Diệc Phong nói cũng chỉ gật đầu, mắt vẫn dán chặt vào hai cao thủ đứng giữa sân
Đường Ngạo Thiên tựa hồ đã đến cực hạn , không thể đưa thêm chân khí. Hai mắt đang nhắm bỗng nhiên mở to , tinh quang lóe lên , quay sang Nhạc Tiến quá to
- Đở chiêu mạnh nhất của ta . Liệt Đao Trảm
Hai tay hắn giơ lên rồi chém xuống, một đạo cương đao theo chữ Trảm bay về phía Nhạc Tiến, tốc độ cực nhanh
Nhạc Tiến thấy Đường Ngạo Thiên ra chiêu hung hãn cũng chỉ cười khẻ, động tác cũng không nhanh không cậm đem đạo kiếm cương kia phóng ra . Trong miệng gào lên
- Tử Hà Kiếm
Kiếm cương lóe tử quang bay đến, mọi người vậy quanh không khỏi lui thêm về phía sau hơn trăm thước
Dương Diệc Phong vẫn đang nhàn nhã không nhúc nhích, bên cạnh hắn Tà Dương đang cẩn thận nhìn một đao một kiếm đang sắp va vào nhau
Hai đạo cương kình đao kiếm va chạm nhau, một trận cường liệt quang mang lóe lên, một cỗ siêu cường khí lưu từ chỗ đao kiếm va chạm nhanh chóng phát ra bốn phương tám hướng. Là một trong hai người đứng gần nhất , Nhạc Tiến biến sắc nhìn cổ khí lưu hướng về phía mình bay đến . Nếu trúng cỗ khí lưu bạo phát này chắc sẽ tan xác . May mà hắn cách đây không lâu đã đột phá Thần Cáp nên còn thừa chút khí lực, hắn vận công tạo thành một khí thuẩn màu tím bảo vệ trước người. Tuy rằng có thể chặn được phần lớn lực đạo nhưng vẫn bị đánh bay cả trăm thước, miệng hộc máu, quần áo vỡ tan chật vật té trên mặt đất, nửa ngày cũng không dậy nổi
Đường Ngạo Thiên thì sao ? Hắn không có vận khí tốt như vậy, hắn chỉ là Thiên Cấp tu vi đỉnh phong, vừa rồi đao cương siêu cường là do hắn dùng mật pháp tạo ra. Tuy rằng uy lực vô cùng nhưng tiêu hao quá nhiều. Hiện tạit trong cơ thể hắn không còn một tia nội khí, hắn chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn cỗ khí lưu này đánh đến. Hắn cắn chặt răng dùng hai tay che trước người, bảo vệ chỗ yếu hại. Tiếp theo hắn bị cỗ khí lưu nuốt lấy, quần áo bạo liệt , bay ra vài trăm thước nằm yên không nhúc nhích
Người xem bốn phía mặc dù đứng cách địa điểm bạo tạc khá xa nhưng cũng bị dư ba cuốn đến. Một số cao thủ hơi kém lập tức phun máu
Dương Diệc Phong là người ngồi gần hai người nhất, những cỗ khí lưu này đương nhiên đâu thể bỏ qua cho hắn, phảng phất như một con mãnh thú ào đến. Mộng Yên Nhiên sắc mặt biến đổi, một chút phải ứng cũng không có. Dương Diệc Phong đối với luồng khí lưu này đương nhiên không để vào mắt, hắn luôn theo dõi phản ứng của Mộng Yên Nhiên. Thấy nàng một chút phản ứng cũng không có thì không khỏi lắc đầu. Xem ra kinh nghiệm của nàng chưa đủ, có tu vi của Thiên Cấp đỉnh phong nhưng có lẽ không chống nổi cao thủ Thiên Cấp tiền kỳ. Sau này phải huấn luyện thêm mới được. Nghĩ xong liền ôm sát Mộng Yên Nhiên