Nguồn: read.st
Hai huynh đệ đứng cạnh vừa mới khuyên bảo đã cúi đầu yên lặng, tự uống rượu, nhưng về nhà nhuyễn ngọc ôn hương, tiếp tục cuộc sống thoải mái của mình. Nhưng có ai để ý, ai quan tâm một quỷ sai nho nhỏ, oan hay không, đau hay không.
Nhìn như tất cả đều vui vẻ, nhưng chính nghĩa ở đâu? Công lý ở đâu? Bản thân mình không phải cũng từng chỉ tồn tại “nho nhỏ” giống chúng sinh hôm này sao?
Nghĩ tới đây, Hứa Tiên không khỏi thầm hận, sao có thể nuốt trôi cục tức này? Vô duyên cớ tu một thân pháp lực, sao còn không bằng cam đảm khi làm người phàm.
Triệu Văn Hội lặng ngẩn người, chợt gỡ mũ quan đang đội trên đầu ném xuống đất:
- Có huynh đệ như vậy, ta vừa rồi còn ham tước lộc. Giờ thà làm cô hồn dã quỷ cũng phải xả cục tức này.
Thân Đồ Trượng cười ha ha nói:
- Âu cũng là ta nghĩ quá nhiều, nhân sinh tại thế, chỉ cầu cuộc sống thống khoái. Nay cho dù chờ ngày sau báo thù, cũng là không thú vị, đi nhanh nào, đừng để tên tiểu súc sinh kia đi xa.
Triệu Văn Hội liền ở lại miếu Thành hoàng trấn giữ, Hứa Tiên cùng Thân Đồ Trượng liền bay về phía hướng tây.
Xa xa đã thấy hắc khí ngất trời, trong lòng Hứa Tiên thầm vui mừng, còn chưa đi xa lắm, rồi chợt hoảng hốt, đây không phải là Phượng Hoàng sơn của Tiểu Thiến sao?
Vương Bá Hạnh chỉ huy một vạn âm binh tiến lên, mãnh liệt như núi sông khuynh đảo. Mười mất tinh quái thủ hạ của Tiểu Thiến đã sớm tâm kinh đảm chiến (sợ tới hồn siêu phách lạc). Tiểu Thiến chỉ kịp xuất ra mấy tên người giấy, ngựa giấy ngăn cản một chút, đã bị đánh tan.