Hơn nữa, nói đại khái, sau khi sinh ra không lâu, liệp sủng sẽ mở mắt ngay. Cho dù Á Sâm muốn hỗ trợ, tìm được thú con chưa mở mắt, chỉ sợ chưa kịp mang về trong thôn thì tiểu liệp sủng sợ rằng đã sớm mở mắt. Cho nên, liệp sủng trong thôn luôn luôn do chính mình bắt được!
Hài tử trong thôn, sau khi 18 tuổi đều sẽ tiến hành lễ thành nhân. Muốn thông qua lễ thành nhân phải mỗi người một mình, mang theo một chuôi vũ khí, tại dã ngoại sinh tồn hơn một tháng, hơn nữa còn phải thành công bắt được liệp sủng cả mình. Nói cách khác, cũng chỉ có thể chờ sang năm, trưởng giả trong thôn tin tưởng, mỗi một người thợ săn đều có một con liệp sủng nhất định của chính mình. Đó là thượng thiên đã an bài cho họ, là thần thánh tồn tại! Tuyệt đối không thể nhờ người khác ra tay được. Nói cách khác, lão hổ dù rất ít nhưng chỉ cần mọi người giúp đỡ nhau, bây giờ có lẽ mọi người trong thôn đều có một lão hổ làm liệp sủng đi chứ!
Nghe Á Sâm nói, hắn bất đắc dĩ biết, Á Sâm không giúp hắn được. Hơn nữa, Á Sâm cũng sẽ không giúp hắn. Nhớ tới ba ba, mụ mụ, còn có tỷ tỷ ở thế giới kia, hắn không khỏi hạ quyết tâm, vô luận như thế nào đi nữa, hắn nhất định phải có được liệp sủng của chính mình. Đây là hy vọng về nhà duy nhất của hắn!
Không phiền toái Á Sâm nữa, hắn tự nhốt mình trong phòng, đóng cửa không ra, cẩn thận suy nghĩ lại đượng đi tương lai của hắn. Hắn không có khả năng sống qua ngày chờ chết như vậy. Nhân sinh của hắn không thể ảm đạm mãi như vậy được, hắn nhất định phải tìm được đường về nhà. Thế giới này không thích hợp với hắn!
Liệp sủng là hy vọng duy nhất của hắn. Cơ thể hắn thật sự quá yếu, hài tử 10 tuổi trong thôn đều khỏe hơn hắn, kiện tráng hơn hắn. Mà hắn đã 16 tuổi. Theo cách nói của Á Sâm, hắn đã qua thời kỳ tu luyện hoàng kim. Dù tu luyện như thế nào cũng không có tác dụng quá lớn!
Nhưng cho là đúng như vậy đi, thì hắn làm sao có thể buông tha được cơ chứ? Hắn rất rõ ràng, hắn có thể không làm cái gì cả, cơm đến tận miệng, áo đến tận tay. Xem mặt mũi của Tra Khắc Tư, Á Sâm tuyệt đối sẽ không mặc kệ hắn. Nhưng, hiện tại vấn đề là, hắn không cho phép mình sinh sống vô sỉ như thế!
Chậm rãi vươn tay, bắt lấy thanh trường kiếm màu bạc mà Tra khắc Tư cho hắn ở đầu giường. Cho dù hắn biết rằng mình khó có thể luyện ra thành tích gì, nhưng hắn vẫn không thể bỏ qua. Có một câu cổ thoại nói đúng: Chỉ cần nỗ lực, vĩnh viễn cũng không chậm! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: