Lúc này, Chung Lập Dương rốt cuộc cũng lao ra khỏi cửa thứ hai, khi lao ra khỏi phòng, hắn nhanh chóng liếc mắt nhìn, không có lấy một bóng người.
- Hừ, quả nhiên tên kia thông qua cửa thứ nhất chỉ là may mắn mà thôi, cửa thứ hai chính là khảo nghiệm kiếm thuật chân chính, hắn căn bản không có cách nào dễ dàng thông qua như vậy.
Trên thực tế nếu như Chung Lập Dương biết rõ tên kia trong miệng hắn không chi có sớm thông qua cửa thứ hai nhanh hơn hắn, hơn nữa hiện tại đã thông qua cửa thứ ba tiến vào trong phong cấm, không biết hắn ta sẽ kinh hãi thành bộ dáng nào nữa.
Nhưng mà như vậy mới càng thêm thú vị nha. Khi hắn thông qua cửa thứ ba tiến vào trong phong cấm, lại đột nhiên phát hiện ra người mà hắn tưởng rằng ở phía sau mình lại tiến vào trong phong cấm sớm hơn hắn, không biết hắn sẽ có cảm giác gì?
- Top mười lần trước tiên phân phối tới tất cả các tổ, như vậy mới có thể tránh việc bọn họ đối chiến lẫu nhau, loại bỏ đối phương.
- Đệ tử còn lại ta đề nghị phân phối như thế này ...
- Căn cứ vào biểu hiện qua ba cửa khảo hạch kiếm thuật của bọn họ mà phán đoán. Kiếm thuật không tệ thì phân tới tổ này.
- Ta thấy kiếm thuật của đệ tử gọi là Lôi Hạo này tương đối tốt, đoán chừng có thể xếp vào trong top một trăm của bổn viện. Vậy phân phối hắn tới tổ này vậy.
- Đệ tử gọi là Sở Mộ này kiếm thuật cũng rất không tồi, cũng có thể tranh đoạt top một trăm.
- Sở Mộ này lúc vượt qua ba cửa ải rất là nhẹ nhàng, theo ta thấy hắn không những có thể tranh đoạt top một trăm bổn viện, nói không chừng còn có thể tranh đoạt top mười bổn viện.
- Còn có Trương Nhàn này ...
...
- Tỷ lệ đào thảo thực sự là đáng sợ.
Đám người bên trong sau khi biết được nhân số thông qua ba cửa ải khảo hạch kiếm thuật, không khỏi sợ hãi, cả kinh nó.
Bảy ngàn đệ tử cửu viện toàn bộ đều xông tới vượt ba cửa khảo hạch, nhưng mà cuối cùng số người thông qua cũng chỉ có hơn một ngàn, tính toán ra cũng chỉ có một ngàn sáu trăm.
Cũng nói đúng là, tỷ lệ đào thải như vậy cao tới bảy thành, gần tám thành, người thông qua chỉ có số lượng lớn hơn hai thành một chút.
Sau khi vượt qua ba cửa khảo hạch kiếm thuật cũng là một bãi đất trống cực lớn, chỉ là trên bãi đất trống này lại có mười đấu kiếm đài, mỗi một tòa đấu kiếm đài đều có chiều rộng và chiều dài năm mét.
Mười đấu kiếm đài phân thành hai nhóm, mỗi một hàng năm cái, mỗi một cái đấu kiếm đài cách xa chừng năm mét, mười đấu kiếm đài được sắp xếp ở một vị trí, phạm vi nhất định.
Khi Sở Mộ phá vỡ phong cấm tiến vào, bên cạnh đấu kiếm đài đã có hơn một ngàn người tụ tập bên trong, toàn bộ đều là đệ tử trước đó thông qua ba cửa ải kiếm thuật.
Đệ tử không có thông qua ba cửa ải kiếm thuật bị loại bỏ. Bọn họ cũng được đi vào trong này với tư cách là khán giả. Đứng ở bên ngoài cách đấu kiếm đài chừng năm mươi mét, tạo thành từng vòng tròn.
Đây chỉ là vòng loại Kiếm thuật vi vương trong các viện của kiếm phủ, cho nên cũng không có chú ý nhiều như vậy.
Kế tiếp, chính là lúc phân tổ.
Đệ tử thông qua ba cửa ải tổng cộng có một ngàn sáu trăm, muốn ở bên trong một ngàn sáu trăm đệ tử chọn ra một trăm đệ tử tham dự vòng chung kết Kiếm thuật vi vương cũng không phải là một chuyện quan trọng.