- Sở Mộ, ta biết những đệ tử kiếm phủ như các ngươi bình thường chiến đấu cũng chỉ là khiêu chiến với nhau. Ngay cả bị thương cũng khó khăn vô cùng, luận kinh nghiệm chém giết sinh tử nhất định cũng không được tốt lắm. Căn bản không có biện pháp so sánh với chúng ta.
Triệu Hoành Chí mở miệng nói với Sở Mộ.
- Cho nên ngươi yên tâm đi, chúng ta chỉ luận bàn một chút, mục đích của ta chỉ là muốn nhìn xem thực lực của đệ tử trên Đồng Kiếm bảng có tư cách nổi danh hay không mà thôi, không hơn. Cho nên ta sẽ không hạ sát thủ với ngươi.
- Như vậy đi, ta lớn hơn ngươi vài tuổi, cho nên ta sẽ không bắt nạt ngươi, cho ngươi xuất kiếm trước.
Năm nay Sở Mộ chỉ mười chín tuổi, không tới hai mươi. Tuổi tác của Triệu Hoành Chí tuyệt đối vượt qua ba mươi tuổi, hắn ta đang giả bộ hay sao?
- Ngươi xuất kiếm trước đi, tránh cho ngươi thua không tâm phục khẩu phục.