Nguồn: read.st
Sau mấy ngày lênh đênh trên biển, vào một buổi sáng với ánh ban mai chan hòa, thuyền Màn Đà La rốt cục cũng đến phía bắc Phỉ Thúy Lâm Hải
Phỉ Thúy Lâm Hải là khu rừng rậm lớn nhất trên thế thời nhân loại, phạm vi bao phủ của khu rừng khá rộng, khiến cho biên giới Lam Diệu đế quốc trên thực tế chỉ còn lại một phần ba. Lấy lực ảnh hưởng của Lam Diệu đế quốc, công thêm thực lực cường đại của tinh linh tộc, thì toàn bộ Phỉ Thúy Lâm Hải đã trở thành quốc gia tinh linh duy nhất trên mặt đất. Tại nơi này, bất cứ tên nhân loại nào to gan dám bắt cóc tinh linh đều bị coi là địch nhân của Lam Diệu đế quốc và tinh linh tộc, sẽ bị nhận hình phạt nghiêm trọng nhất.
Lam Diệu đế quốc được người ta gọi là đế quốc của ma pháp lại còn là một trong hai đại quốc gia thần thánh. Lam Diệu đế quốc có được văn minh ma pháp tiên tiến nhất của nhân loại cộng với lực lượng ma pháp hùng hậu, thêm vào tinh linh tộc hậu thuẫn, cho nên thực lực quốc gia này phi thường cường đại, đủ để duy trì thế cân bằng với Long Hoàng đế quốc được Long tộc ủng hộ.
Trên bả vai Trần Duệ đậu một chú chim nhỏ màu hồng, ngoại trừ bộ cánh non nớt bên ngoài ra, thì toàn bộ lông của nó đều mịn như nhung, mỏ nó liên tục phát ra những tiếng líu ra líu ríu, thỉnh thoảng còn nhảy lên trên đầu Trần Duệ.
Tiểu phượng hoàng sinh ra đã có thực lực ma hoàng sơ đoạn, nhưng dường như nó có một loại bản lãnh giống với liễm tức. Nó có thể tự thu liễm cấp độ của mình xuống ác ma cấp thấp, hiện giờ bất kể là vẻ ngoài hay thực lực của nó, đều làm cho người ngoài nhìn vào giống như nó chỉ là một con chim cảnh. So với loại ma thú cường đại như “Phượng hoàng” trong truyền thuyết thì hoàn toàn không giống chút nào.
“Papa! Papa!” Trải qua mấy ngày Trần Duệ tận tình khuyên bảo và uốn nắn, tiểu phượng hoàng cuối cùng cũng đổi được hai chữ “Mama”. Chẳng qua tiểu gia hỏa này cực kì nghịch ngợm, ngoại trừ lúc đi ngủ ra, thì trên cơ bản nó chưa từng yên tĩnh lúc nào. Trần Duệ đặt cho tiểu phượng hoàng cái tên là Đóa Đóa. Đừng coi thường trình độ của gia hỏa này, hắn vốn còn định lười biếng trực tiếp đặt tên nàng là “Tiểu hồng điểu”.
( Tiểu hắc mã đang ở nhà bi phẫn hí dài một tiếng…)
Đóa Đóa từ trên bả vai Trần Duệ nhảy lên đầu hắn, mổ mổ tóc trên đầu cảu hắn. Rồi lại từ đầu của hắn nhảy xuống một bên kia bả vai của hắn: “Pa pa! Ta đói, ta muốn chơi trò bắn súng cao su!”
Tiểu phượng hoàng quay đầu lại kêu nhỏ hai tiếng, Trần Duệ đang thu liễm khí tức núp ở phía sau, đang tự hỏi dùng cách nào thích hợp nhất để câu thông với Độc giác thú để tìm tinh linh tộc, nên không có để ý tiểu phượng hoàng. Đóa Đóa tiểu thư khó chịu mà lại kêu thêm hai tiếng, nhìn thấy pa pa vẫn không có phản ứng gì, nên nàng ngột phệt xuống đất, ưỡn cái bụng đầy những chiếc lông mềm nhung, hai chiếc cánh nhỏ không ngừng đập, thuần thục làm ra điệu bộ “Nếu ngươi không cho ta đồ ăn ta liền chết cho ngươi xem”. Trần Duệ nhìn thấy vậy trợn mắt há mồm: tiểu gia hỏa này từ lúc nào học được chiêu này vậy? Chẳng nhẽ bất cứ một baby nào đều có thể *vô sự tự thông học được ‘thiên phú’ này sao?
(*không thầy cũng tự học tỏ)
Bất đắc dĩ, cha nuôi đành ném ra một linh quả. Tiểu gia hỏa này một lần nữa làm ra một động tác độ khó cao mà lao vút lên, đắc ý há cái miệng nhỏ của mình ra chộp lấy linh quả, rồi hạ xuống mặt đất từ từ thưởng thức.
Đến lúc này, tung tích của Trần Duệ lập tức lộ ra, độc giác thú kinh hãi, lông mao đều dựng đứng lên, sừng trên đầu lập tức lóe lên lôi điện.
Trong nhát mắt Trần Duệ lập tức dùng phân tích chi nhãn biểu lộ ra thiện ý, nhưng địch ý của Độc giác thú dường như rất nặng. Căn bản không có ý tứ tiếp thu thiện ý này, ngược lại hí dài một tiếng, điện quang lam sắc chớp động, vây lấy Trần Duệ.
Lôi điện loại trình độ này tất nhiên không có tác dụng với Trần Duệ, thân hình hắn hơi lắc một cái đã nháy mắt xuất hiện tại gần Độc giác thú, hắn đặt một cánh tay lên trên lưng nó. Độc giác thú cảm ứng được tên kia dường như có được lực lượng khôn cùng, toàn thân nó không ngờ không thể nào nhúc nhích được, chiếc sừng trên trán độc giác thú đột nhiên phóng ra cường quang, phát động thiên phú Thất Minh thuật.
Trần Duệ cảm giác được loại quang hệ ma pháp Thất Minh thuật này so với Thiểm Quang thuật còn lợi hại hơn nhiều, không chỉ là đôi mắt hắn, mà ngay cả tinh thần lực đều bị ảnh hưởng. Qủa nhiên thiên phú dị năng của Độc giác thú rất đặc biệt, nhưng mà, đối với người có được tinh thần cấp S như hắn mà nói thì, nhiều nhất chỉ giống như bị đèn flash của máy ảnh chiếu qua mà thôi, cũng không bị ảnh hưởng gì lắm.
Chiêu cuối cùng của Độc giác thú không có tác dụng gì, bi phẫn mà hí một tiếng.
Bỗng nhiên nó ngoài ý muốn cảm nhận được bàn tay trên lưng nó tỏa ra từng đợt lực lượng mát lạnh, loại lực lượng này tràn đầy sinh cơ bừng bừng, khiến nó cảm thấy thân thiết và thoải mái, không chỉ như thế, toàn bộ vết thương trên người nó đều bắt đầu nhanh chóng chuyển biến tốt.
Trần Duệ nhè nhẹ buông cánh tay áp trên lưng Độc giác thú xuống, Độc giác thú lui về sau vài bước, kéo dài khoảng cách, nhưng lại không tấn công hay chạy trốn.
Độc giác thú là một loại ma thú có trí tuệ cao, trong lòng nó hiểu rõ, nhân loại này có lực lường cường đại có thể dễ dàng chế ngự nó. Hơn nữa vừa rồi nhân loại này còn trị liệu tốt cho thương thế của nó nữa, hẳn sự thân thiết của hắn không phải là giả bộ.
Tiểu phượng hoàng đã nhảy lên trên vai Trần Duệ, nàng phát ra tiếng kêu tức giận với độc giác thú, không khí xung quanh bắt đầu nóng rực lên. Độc giác thú cảm giác được nguy hiểm, giật mình lùi lại phía sau mấy bước
Trần Duệ vội vàng dỗ ngọt dưỡng nữ tiểu thư, hắn lại lấy ra hai trái linh quả mới trấn an được nàng. Độc giác thú nhìn vào loại quả chứa đầy lực lượng tự nhiên chi lực thuần túy mà Đóa Đóa đang mổ kia, đó chính là lực lượng quan trọng trong quá trình trưởng thành của nó. Loại quả này so với những loại quả trong Phỉ Thúy Lâm Hải thì tốt hơn rất nhiều lần, khiến nó không khỏi có chút động tâm.
Trần Duệ *sát ngôn quan sắc lập tức ném một quả qua, sau khi cẩn thận dò xét qua, độc giác thú cuối cùng bắt đầu gặm Thực Linh quả, Trần Duệ cảm giác được địch ý của đối phương đã giảm xuống, không khỏi mừng thầm.
(*nhìn mặt đoán ý)
Đúng lúc này, Trần Duệ đột nhiên xoay người, ngón tay như thiểm điện kẹp chặt lấy một thứ đang tập kích hắn – một mũi tên! Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện: