Lâm Nhược Phàm nhìn chằm chằm đứa bé trong lòng nữ nhân kia, đầy vẻ yêu thương giống như nhìn con mình, thỉnh thoảng nhắc
không được để chèn mũi em bé, không được để sặc. Nữ nhân khẽ dạ, kỳ thật người ta là vú em, tự nhiên phải biết chuyện này. Mọi người bên cạnh thấy vậy biết Lâm Nhược Phàm cứ thấy em bé của người khác là nhớ đến con mình, nên cảm thông cho nữ nhân mệnh khổ này.
Mọi người ngồi xuống ghế đá dưới cây, Lâm Nhược Phàm thấy Mạnh Thiên Sở mặt mày tiều tuỵ, liền quan tâm nói: "Mạnh gia, sắc mặt ngài không tốt, nên nghỉ ngơi cho khoẻ."
Mạnh Thiên Sở xua tay: "Không ngại gì, để tối đến ngủ cho ngon. Nưược phàm, ta thấy cô lần này có vẻ sung hơn lần trước, ổn không?"
Hạ Phượng Nghi nói: "Không thể nói thế, người ta nhớ đến thì hơn hẳn mọi thứ, khi trở về Nhược Phàm giúp chúng tôi tặng họ chút gấm lụa, nói là dành cho tân nương may y phục, coi như tâm ý của chúng tôi."
Lâm Nhược Phàm dạ. Lúc này đứa bé không bú nữa, nữ nhân kia chỉnh lý y phục xong ẵm nó lên, kẽ vỗ nhẹ sau lưng, trả lại cậu bé. Hạ Phượng Nghi tiếp lấy, thấy khoé miệng con còn dính chút sữa, liền dùng khăn lau nhẹ. Cậu bé nhìn Hạ Phượng Nghi, đột nhiên mếu rồi oà lên khóc.
Nữ nhân kia cười nói hay là để cha ẵm, Hạ Phượng Nghi vội đưa con cho hắn. Hắn tiếp lấy, cậu bé quả nhiên không khóc, khiến ai cũng vui.
Ôn Nhu: "Cái này kỳ à nha, sao Thiên Sở ẵm thì Văn Cẩn không không nữa?"
Mọi người lần đầu nghe gọi tên cậu bé, có vẻ không quen. Phi Yến nói: "Xong rồi, đừng có sau này cứ đòi ngủ với lão gia."