Nguồn: read.st
Dịch: Nhậm Sương Bạch Hợp tác giữa Thiên Hạ Hội và Hoa Nguyệt Tao Đàn www.tangthuvien.com + www.hoanguyettaodan.org
Thân thể Hoắc Ân bị chiến thần chiếm giữ cười lạnh nhìn mọi người đang chạy loạn bên dưới (sau này gọi hắn là chiến thần Hoắc Ân). Ánh mắt hắn cuối cùng hướng đến bọn thị vệ đang ôm thốc lấy Hải Lực Khắc quốc vương, tự nhủ: “Cũng là nhân loại đê tiện các ngươi, dám đem bổn thần trở thành công cụ mặc các ngươi sử dụng. Hôm nay bổn thần nhất định cho các ngươi hình thần câu diệt!”
Lôi Tư là người đã kinh qua trăm trận chiến nên cảm nhận được nguy cơ. Vừa chạm vào ánh mắt lạnh ngắt của chiến thần Hoắc Ân hắn không khỏi toàn thân run lên, hét lớn: “Mọi người mau bảo vệ quốc vương bệ hạ!”
Hắn còn chưa dứt lời, chiến thần Hoắc Ân đã hét lớn một tiếng, lắc mình đánh thẳng tới, nhanh như điện quang thạch hỏa, chợt lóe rồi tan biến.
Những thị vệ bên cạnh Hải lực Khắc quốc vương nhất thời kinh hãi, bọn họ cuống quýt tự bạt binh khí tùy thân kết trận bảo vệ quốc vương.
Bọn thị vệ mặc dù là Lôi Nhân công quốc nhất lưu cao thủ nhưng đối diện chiến thần cũng chịu không nổi một kích, vừa tiếp xúc bọn họ còn chưa thấy rõ thân ảnh chiến thần đã bị một cỗ lực lượng vô cùng mạnh mẽ cách không đánh trúng. Khải giáp bị nghiền nát, máu tươi tràn ngập khắp không gian.
Lôi tư tăng tốc, cướp lấy 1 thanh trường kiếm của thị vệ (cự kiếm của hắn mang theo không tiện, thường không ở trên người), giương kiếm sử một chiêu “Đĩnh Tiến Cương Tràng” đâm thẳng ra. Trường kiếm mang theo tiếng rít của kiếm khí cùng khí thế hùng tráng của hàng ngàn quân hướng về chiến thần.
Chiến thần Hoắc Ân hừ lạnh một tiếng, đem “Quang Minh thánh kiếm” hung bạo chém ngang. Một kiếm này của Lôi Tư uy mãnh cùng cực trực tiếp đâm vào “Quang Minh thánh kiếm”, quang minh lực lượng cường đại theo kiếm truyền ra.
Trường kiếm của Lôi Tư mặc dù ẩn chứa kình khí khổng lồ của hắn nhưng đối với thần binh “Quang Minh thánh kiếm” phát ra quang minh lực lượng (bởi chiến thần đã thức tỉnh nên “chiến thần vũ trang” có thể phát huy toàn bộ lực lượng, từ thân chiến thần linh hồn lực lượng cùng tỉnh dậy theo. Lúc này, chiến thần Hoắc Ân lực lượng tuy không thể so với chiến thần thực sự nhưng cũng không kém bao nhiêu) vẫn không thể sánh bằng.
Quang minh lực lượng nhanh chóng xâm nhập nội thể Lôi Tư. Hắn kêu lên đau đớn, thổ huyết bay ngược về phía sau, trường kiếm trong tay cũng vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Mạt Khắc niệm chú văn xong liền cắm thẳng kiếm xuống đất. Dưới chân chiến thần mặt đất lập tức vỡ ra, dung nham phun trào mạnh mẽ như muốn nuốt trọn thân hình hắn.
Đây chính là thổ hệ cao cấp ma pháp “Địa Liệt Bạo Viêm Trùng”. Trải qua hơn một năm tu luyện Mạt Khắc đã có thể sử dụng nó thì một năm này đối với hắn cũng thật không uổng phí.
Dựa vào năng lực tàn phá mà nói, “Địa Liệt Bạo Viêm Trùng” chính là một trong những cao cấp ma pháp cực mạnh. Một khi địa hỏa dung nham phun ra, không một kết giới bình thường nào có thể trụ vững. Bất quá, phạm vi công kích của nó quá nhỏ, lại không thể công kích mục tiêu di chuyển cho nên bình thường đều chỉ dùng để phá hủy kiến trúc, tường thành là những vật cố định.
Chiến thần Hoắc Ân bị “Địa Liệt Bạo Viêm Trùng” của Đại địa kỵ sĩ Mạt Khắc phun trúng, nhưng “Thánh Linh khải giáp” trên người hắn khiến không ma pháp nào phát huy được năng lực nên tuy “Địa Liệt Bạo Viêm Trùng” uy lực cực lớn nuốt trọn thân hình hắn cũng không thể gây tổn thương hắn chút nào.
Các ma pháp sư thị vệ đứng bên cạnh Hải Lực Khắc quốc vương hướng đến chiến thần đang bị dung nham bao vây phát ra các dạng công kích ma pháp bất đồng. Chỉ thấy chiến thần Hoắc Ân lắc mình thoát khỏi phạm vi uy lực của “Địa Liệt Bạo Viêm Trùng” nghênh tiếp các loại ma pháp công kích từ phía Hải Lực Khắc quốc vương. Ma pháp công kích đụng phải “Thánh Linh khải giáp” trên người hắn làm nổ ra các loại quang mang sắc thái khác nhau nhưng không gây chút trở ngại tới động tác của hắn.
Mắt thấy “Quang Minh thánh kiếm” của chiến thần Hoắc Ân sắp đâm tới Hải Lực Khắc quốc vương, thân kình cao lớn của Mạt Khắc đột nhiên xuất hiện trước người quốc vương, nhấc tấm khiên kỵ sĩ lên ngênh hướng “Quang Minh thánh kiếm” đâm tới (vì tỏ vẻ tôn trọng nghi thức kỵ sĩ quyết đấu, tại trận chiến kỵ sĩ quyết đấu các kỵ sĩ đến xem cũng trang bị đầy đủ).
“Quang Minh thánh kiếm” đâm trúng khiên kỵ sĩ, “xuy” 1 tiếng nhẹ nhàng xuyên qua kỵ sĩ thuẫn và cũng xuyên qua ngực của Mạt Khắc, kỵ sĩ khải giáp trên người hắn không có chút tác dụng phòng hộ nào.
Mạt khắc hét lớn 1 tiếng, không để ý đến vết thương ở ngực mà cố hết sức níu giữ chiến thần rồi dùng toàn lực nhảy xuống.
Ta đang trị liệu cho Ca Ny chợt nhìn về phía phát ra âm thanh thì thấy Lỵ Vị Nhã, Phi Âu Á, Á Dạ chư nữ đang sợ hãi hướng về nơi ta đứng.
Tình hình khẩn cấp không cho ta được nghĩ nhiều, ta lập tức buông Ca Ny ra, dùng “Thuấn Gian di động”, song chưởng giơ lên hướng tới chiến thần Hoắc Ân cùng Mạt Khắc đang sa xuống phát ra “Không gian phong tỏa”.
Không gian phía trên ta ngưng tụ, chiến thần Hoắc Ân và Mạt Khắc hai người nhất thời đông cứng giữa không trung.
Ta trong lòng vừa thở dài một hơi đã thấy "Thánh Linh khải giáp" trên người chiến thần lưu chuyển kỳ dị kim mang, “Không gian phong tỏa” ngưng tụ phía trên lập tức bị phá hủy.
Không xong! Ta đã quên rằng “Thánh Linh khải giáp” có thể khiến hết thảy ma pháp đều vô hiệu. Thực không thể tưởng ngay đến không gian ma pháp mà ta vốn kiêu ngạo cũng không ngoại lệ.
Chiến thần vừa khôi phục tự do, song chưởng một tay ôm chặt thân hình Mạt Khắc, lúc này cánh tay đã bị bẻ gãy từng đoạn, tiếp theo quăng Mạt Khắc sang một bên rồi nhất quyền lăng không công kích, mục tiêu chính là ta.
Quá bối rối, ta vận “Ma đấu khí” nghênh tiếp chiến thần Hoắc Ân. Chúng ta quyền đấu đồng thời công kích.
"Ca!"
Một cỗ chấn lực cực mạnh truyền đến, ta vội vàng vận dụng bốn thành “Ma đấu khí” nếu không thiếu chút nữa là bị chấn nát. Ta chỉ cảm thấy cổ họng ngòn ngọt, cánh tay nhức nhối, thân hình run rẩy không chịu được phải lui ba bước dài.
Chiến thần Hoắc Ân thân hình đang hạ xuống bị một quyền của ta chấn bay lên không trung lần nữa. “Quang Minh thánh kiếm” trong tay phải hắn trên không xoay tròn rồi đâm thẳng xuống, mục tiêu vẫn là ta.
Xem ra hắn nhận biết ta, hoặc có lẽ là chút tiềm thức của Hoắc Ân còn sót lại khiến hắn làm như vậy.
Á Dạ cùng Lỵ Vị Nhã từ bên cạnh ta xẹt qua nghênh tiếp chiến thần. Hắc ám năng lượng kiếm cùng Băng Tinh kiếm của các nàng hợp thành một đạo kiếm võng chặt chẽ không kẽ hở, tấn công chiến thần Hoắc Ân.
“Quang Minh thánh kiếm” đâm vào giữa kiếm võng của nhị nữ. Lực lượng của “Quang Minh thánh kiếm” và hắc ám lực lượng ngưng tụ thành kiếm của Á Dạ bài xích lẫn nhau rồi đột nhiên nổ tung.
Hắc ám năng lượng kiếm của Á Dạ lập tức biến mất, Lỵ Vị Nhã cũng run run, thiếu chút nữa thì Băng Tinh kiếm đã rời khỏi tay nàng.
Lực lượng hai nàng mạnh như vậy cũng chỉ có thể cản trở chiến thần chốc lát, tên gia hỏa này quả thật lợi hại.
Ta trụ vững thân hình, thét lên một tiếng, toàn thân lập tức hiện ra hắc ám ma quang. “Ma đấu khí” chỉ trong nháy mắt đột nhiên hướng ra ngoài khuếch trương. Nhưng bản thân ta với loại đấu khí cực kỳ thần kỳ này có thể thương tổn chiến thần hay không trong lòng còn chút nghi hoặc. Ma pháp đối với “Thánh Linh khải giáp” thực không có hiệu quả mà “Ma đấu khí” ảo diệu còn dàm chứa trong nó cả tính chất của ma lực, không chừng ta chính là khắc tinh của hắn.
Lúc ta chuẩn bị ra tay thì ma giới chiến sĩ lại xuất hiện bên cạnh ta, Phỉ Lợi Áo dang rộng bốn cặp cánh đen, lăng không bay lên nói: “Đại nhân, chiến thần cứ giao cho thuộc hạ ứng phó, không cần phiền ngài ra tay.”
Một ma pháp trận chợt xuất hiện dưới chân chiến thần Hoắc Ân, tiếp theo xích quang chợt lóe, chỉ thấy vài thân cây cực lớn có trong ma pháp trận gắt gao bám sát hắn.
Phỉ Lợi Áo ngày trước từng cùng chiến thần giao thủ, với “Thánh Linh khải giáp” có thể khiến tất cả ma pháp đều mất đi công năng hết sức hiểu rõ. Bởi vậy, hắn vừa ra tay liền gọi “Hấp Huyết Đằng” từ ma giới quây quanh thân mình chiến thần.
“Hấp Huyết Đằng” là thực vật từ ma giới, không chịu tác dụng những phù chú trên “Thánh Linh khải giáp.”
Khi chiến thần Hoắc Ân đang bị “Hấp Huyết Đằng” của Phỉ Lợi Áo vây khốn, Lực Nam liền phi thân đến, trong tay chẳng biết từ khi nào xuất hiện một thanh búa lớn, búa hóa lưu quang trực tiếp chém về phía chiến thần Hoắc Ân.
"Hấp Huyết Đằng" vây lấy chiến thân chưa được 3 phút thì bị chém đứt, "Quang Minh thánh kiếm" trong tay hắn nghênh đón thanh búa lớn của Lực Nam đang lao tới. Không ai nghĩ một chiêu trực tiếp chém vào “Quang Minh thánh kiếm” của Lực Nam lại xuất hiện rất nhiều biến hoá tinh diệu tuyệt luân, chiêu thức đan xen, làm mọi người khó có thể tin các biến hoá khôn lường không ngờ lại xuất hiện ở Lực Nam siêu cấp đại khối đầu (đầu to óc = hạt nho >" Chiến thần Hoắc Ân nhất thời đắc ý, không nghĩ tới Lực Nam sử dụng búa tinh xảo đến thế, phòng ngự của ‘Quang Minh thánh kiếm’ bị búa lướt qua nhẹ nhàng, thanh búa lớn (đại phủ) đã chém tới ngực chiến thần trong chớp mắt.
1 kích của Cuồng bạo chiến sĩ uy lực cực mạnh, ngay cả không có “cuồng hóa” thì lực lượng cũng không thể xem thường. Chiến thần Hoắc Ân bị một búa này của Lực Nam kích bay ra sau cả chục trượng, “Thánh Linh khải giáp” xuất hiện một vết lõm lớn ở trước ngực.
Đây chính là bởi thủ pháp linh xảo khiến lực công kích giảm hẳn (có lợi ắt có hại, Lực Nam dùng búa thiên biến vạn hóa, dùng nhiều hư chiêu đương nhiên lực lượng không bằng trực tiếp chém thẳng) nhưng chấn lực cường đại truyền vào kinh mạch khiến chiến thần Hoắc Ân chịu không được miệng phun máu tươi.
“Cuồng bạo chiến sĩ…”
Chiến thần ngày xưa từng giành giật sự sống với bao nhiêu chiến sĩ hoang dã, nay thấy Lực Nam có tư thái sử dụng búa lớn, hai mắt hắn xuất hiện 1 đạo quang mang tựa như dã thú hung tàn: “Hảo, lại gặp được các ngươi! Tất cả những gì các ngươi tặng hôm nay sẽ trả đủ cho các ngươi..."
Ma giới chiến sĩ cùng chiến thần Hoắc Ân chiến đấu trong khi ta lắc mình tiến tới bên Mạt Khắc lúc này chỉ còn sót lại chút hơi tàn, “Sinh Mệnh Chi Quang” từ trên tay ta chiếu thẳng tới hắn.
Nhưng “Sinh Mệnh Chi Quang” vốn có thể đưa kẻ còn chút hơn tàn sống lại không có hiệu lực ở đây. Với vết thương của Mạt Khắc “Sinh Mệnh Chi Quang” chiếu xuống cũng không chút khởi sắc.
Lần đầu gặp phải sự tình này, ta không khỏi ngây dại.
Á Dạ tiến lại gần ta hỏi: “Chủ nhân, chuyện gì thế?”
Ta tiếp tục đem “Sinh Mệnh Chi Quang” chiếu trên người Mạt Khắc, nói: “Không hiểu thế nào mà thánh quang hệ ma pháp của ta bỗng nhiên mất hiệu lực, ngay cả “Sinh mệnh chi quang” cũng không hề hiệu quả?”
Á Dạ cau mày, thở dài nói: “Không hữu dụng đâu chủ nhân, “Quang Minh thánh kiếm” gây thương tổn thì không một thánh quang hệ ma pháp nào có thể trị liệu được. Người có tiếp tục cũng chỉ uổng phí ma lực.”
Ta vội hỏi: “Vậy còn có phương pháp nào cứu được Mạt Khắc không? Tiểu Dạ, nàng nhanh nói cho ta biết!”
Chẳng lẽ ta chỉ có thể trơ mắt nhìn Mạt Khắc chết sao? Không, ta quyết không chịu thua.
Trong đầu ta nhanh chóng nhớ lại Vưu Lợi Tư từng chỉ giáo ta chút thủy hệ ma pháp, vịnh xướng nói: “Ôn nhu trầm tĩnh nhất thủy a, xin tiếp nhận thỉnh cầu của ta, trừ bỏ thương thế của người đang ở trước mặt ta. “Thuyên Dũ Chi Thủy” (đây là lần đầu tiên ta sử dụng “Thuyên Dũ Chi Thủy” nên không thể không niêm pháp chú cầu thủy hệ nguyên tố, sau này không cần nữa)!”
Đạo thuỷ quang màu xanh lam từ tay ta thoáng hiện rồi bao dần lấy thân hình Mạt Khắc.
Rất nhanh sau đó thân hình Mạt Khắc bỗng nhúc nhích, rồi hai mắt mở ra nhưng trong lòng ta không chút hoan hỷ. Bởi vì ta có cảm giác sinh mệnh hắn đang dần mất đi. “Thuyên Dũ Chi Thủy” đối với vết thương trí mạng của hẳn chỉ có hiệu quả nhất thời. Hắn bây giờ chỉ là “Hồi quang phản chiếu” mà thôi.
Tại sao lại thế này? Uổng cho ta là “Ma thần vương” oai hùng, ngay cả hảo bằng hữu của mình cũng cứu không được, ta thật vô dụng.
Mạt Khắc như nhìn thấu suy nghĩ của ta, trên khuôn mặt tái nhợt hiện ra một nụ cười gượng, nói: “Ngươi không cần tự trách mình, vì bảo vệ quốc vương bệ hạ mà chết trận là vinh dự lớn lao của một kỵ sĩ. Ngươi nên cao hứng cùng ta mới phải. Chỉ tiếc là không thể cùng ngươi sóng vai tác chiến được nữa, sư đệ của ta.”
Ánh mắt hắn ngày càng thất thần, cuối cùng tựa như phảng phất một nụ cười rồi nhắm hẳn lại.
Hảo bằng hữu cứ vậy mà đi trước mắt ta trong khi ta đành bất lực, khiến cho tim ta cảm thấy bi ai, mặc cảm chính mình. Ta quay lại nhìn về phía ma giới chiến sĩ cùng Lỵ Vị Nhã các nàng đang vây công chiến thần Hoắc Ân, vô cảm quát khẽ: “Dạ, biến thân!”
Á Dạ nhẹ nhàng quay về phía ta, sau đó thân thể xoay tròn hóa thành một cỗ thần binh lơ lửng trước mặt ta.
Đưa tay cầm chuôi thanh Á Dạ lạnh lẽo, ta gõ nhẹ đầu kiếm nói: “Tiểu Dạ, chúng ta lại phải cùng nhau tác chiến rồi.”
Á Dạ từ thân kiếm phát ra tự long ngâm.
------oOo------