- Sao tôi lại ở đây? Hỏng rồi! Hỏng rồi, hỏng rồi! Cái này hỏng rồi, đêm qua có mấy người, chuốc rượu y tá Tần rồi muốn vô lễ với cô ấy…tôi…đến ngăn cản, muốn đem cô ấy về, sau đó…sau đó…sau đó làm sao vậy?
Quách mập cười đến nỗi cả người rung lên:
- Sau đó bị em họ người ta cho là quỷ háo sắc, bị bạn của cậu ta nổ pháo cho cậu bay lên… ha ha ha
Trương Thắng ngạc nhiên nói:
- Em họ? Em họ ai?
Ông anh giường số 3 cười nói:
- Chính là em họ của y tá Tần đó. Ông em ơi, cậu rất nhiệt tình, bây giờ người như thế cũng không còn nhiều rồi. Tuy nhiên hôm qua cậu lầm rồi, người trẻ tuổi thích càn quấy, ba tên tiểu tử kia chỉ cố ý đùa y tá Tần thôi, cố ý chọc ghẹo cô ấy, người muốn dẫn cô ấy về nhà chính là em họ cô ấy đấy.
Kết quả bị cậu cản lại, bọn họ cho rằng cậu là tên háo sắc chẳng có ý tốt gì, sau đó bạn cậu mới nói rõ ràng, mấy người bọn họ cũng giúp mang cậu về đây đấy.
Tần Nhược Lan cười nghịch ngợm, nhẹ nhàng tiến vào:
- Hôm nay tôi không làm việc, không phải y tá!
Cô cười dài nói:
- Anh thế nào rồi? Không bị tên ngốc kia đánh bị thương chứ?
Mặt Trương Thắng đỏ lên, vội hỏi:
- Ồ, cũng không có việc gì. Lúc ấy cũng là uống nhiều rượu quá, ngủ một giấc dậy là không sao rồi. Hôm qua cô say như vậy, không nghĩ cô lại hồi phục nhanh thế đâu.