Nàng tịnh không cố ý làm ra vẻ như thế mà vẻ đẹp của nàng giống như sương tuyết khiến người khác phải hoa mắt, làm cho họ chỉ dám cúi mình đứng xa lén lút hân thưởng.
Làn da của nàng trắng như tuyết, khí độ siêu phàm thoát tục, tuy đi giữa đám nam nhân nhưng vẫn không che được phong thái ngạo nhiên bất quần, như một ngọn núi tồn tại độc lập, thực khiến cho người ta điên đảo say mê đến cùng cực. Đó không đơn giản chỉ vì thần tình lãnh nhược băng sương của nàng, mà còn ở dáng vẻ kiêu hãnh ngạo nhân toát ra từ con người nàng mà bất cứ ai cũng có thể cảm thấy được.
Nếu như đem so sánh với Hư Dạ Nguyệt, nàng tuyệt đối không hề thua kém. Mỗi nàng đều có một phong vị riêng.
Nghĩ đến đây, Hàn Bách suýt chút nữa muốn đánh cho mình hai quyền.
Mình đường đường là truyền nhân của Ma chủng, nam tử hán đại trượng phu, làm sao lại để cho mỹ nữ vô tình này chiếm cứ, không chế tâm thần?
Lúc này, Trang Thanh Sương đã bước đến trước những bậc thang đá bên phải dẫn lên khán đài. Chúng đệ tử đi cùng đều dừng bước, chỉ còn một mình nàng yêu kiều bước lên chỗ khán đài.
Tiểu Yến Vương đi tới nghênh đón, bộ dáng như long hành hổ bộ. Trang Thanh Sương nhìn thấy Tiểu Yến Vương Chu Cao Sí, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh khác thường, khẽ mỉm cười cúi đầu chào hỏi.
Hàn Bách trước ngực như bị sét đánh, thầm kêu xong cả rồi. Xem ra mình đã đến chậm mất một bước. Sợi tơ tình của mỹ nữ lãnh nhược băng tuyết này sớm đã trao trên người Tiểu Yến Vương. Mình xem ra chẳng còn chút hy vọng.
Tiểu Yến Vương bước đến bên cạnh Trang Thanh Sương, sau khi thì thầm vài câu liền cùng nhau đi đến ngồi ở hai chiếc ghế ở phía ngoài cùng bên trái. Nàng cũng chẳng thèm liếc Hàn Bách lấy một cái, khiến cho kẻ đến sau là hắn lại càng thêm khó chịu.
Kỳ lạ là cả Trang Tiết và Diệp Tố Đông làm như không hay biết gì, không có giới thiệu hắn với nàng.
Chỉ trong một buổi tối, sau Hư Dạ Nguyệt, Hàn Bách lần thứ hai phải nếm mùi thất bại, lại thấy hai người thân mật thì thầm to nhỏ, nhất thời mất hứng quay sang Diệp Tố Đông đang ngồi bên trái mình thấp giọng nói: “Cấm Vệ trưởng, xem ra tối nay không cần tiểu sứ ở đây làm người khác mất hứng, có lẽ ta nên sớm về nhà đánh một giấc là hơn!” Diệp Tố Đông mỉm cười vẻ thần bí, hướng Trang Tiết nói: “Sư huynh, Chuyên sứ đại nhân muốn quay về.”
Trang Tiết sớm nghe thấy hai người nói chuyện, mỉm cười đứng lên nói: “Phác đại nhân từ phương xa đến làm khách, nếu Trang mỗ còn chưa tận hết đạo chủ khách mà để ngài đi thì thật bất hợp lẽ. Nào, chúng ta đến hiên phía sau uống chén trà nóng, mọi người cùng nhau nói chuyện một hồi.”
Sa Thiên Phóng hiển nhiên đối với Hàn Bách kẻ vỗ mông ngựa này ấn tượng rất sâu, cười nói: “Sự đệ dẫn đại nhân đi đi! Nơi này có lão phu chỉ điểm là được rồi.” Sau đó quay sang Hàn Bách nói: “Đại nhân khoan hãy đi vội, lão phu vẫn còn chưa có cơ hội cùng đại nhân trao đổi luận bàn đấy.”
Hàn Bách nghe thấy vậy lại càng muốn bỏ chạy, lấy giọng tối thành khẩn nói: “Thịnh tình của các vị, tiểu sứ xin tâm lãnh nhưng thời gian ta lưu lại kinh sư ít nhất cũng mấy tháng, thậm chí một hai năm, đâu sợ sau này không có cơ hội. Chỉ là tiểu sứ trong lòng nghĩ đến chúng tiện nội lo lắng không biết ta đang ở đâu…”
Diệp Tố Đông cướp lời nói: “Đại nhân yên tâm, vi tướng sớm đã phái người đi thông tri cho quý Thị Vệ trưởng và các phu nhân, nói đại nhân hiện đang làm khách ở chỗ bọn ta.”
Hàn Bách xuất thần hàn vi, vốn ghét nhất loại thái độ này, nhưng hắn vốn là người thô hào rỗng rãi. Trong lòng chỉ biết cười khổ, sau khi hạ quyết tâm thà theo đuổi heo, chó còn hơn theo đuổi nàng xong, quay sang cười với Diệp Tố Đông nói: “Cấm Vệ trưởng xin đừng trách tiểu sứ quê mùa, tự nhiên trong lòng ta lại muốn đi dạo ngắm sông Tần Hoài, xem có gặp được người nào quen hay không?”
Trang Thanh Sương chưa từng nghe qua có trang thanh niên nam tử nào ở trước mặt nàng công khai nói muốn đi đến chốn thanh lâu ca hát, thầm cảm thấy ngạc nhiên, quay sang nhìn hắn.
Hàn Bách cố tình không thèm nhìn nàng, niệm khởi Vô Tướng Thập Thức, thần thái toàn thân lập tức thay đổi, trở nên đạo mạo uy nghiêm, như một thế ngoại cao tăng.
Trang Tiết, Diệp Tố Đông cùng Tiểu Yến Vương đều là cao thủ đương thế, ngay lập tức phát sinh cảm ứng, ba đôi mắt đều tập trung đổ dồn lên người Hàn Bách.
Hàn Bách linh cơ nhất động, mượn nỗi nhớ nhung xa cách với Tần Mộng Dao, trong lòng đau xót, nhãn thần trở nên u uất thâm trầm, đảo mắt nhìn qua Trang Thanh Sương đang lộ xuất vẻ kinh dị, vỗ trán nói: “Thật không phải, ta nhất thời đã quên Cấm Vệ trưởng còn có việc công, cứ để một mình ta đi tầm u tham thắng là được rồi.”
Diệp Tố Đông từng gặp qua nghìn vạn người, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người chỉ trong khoảng khắc thần thái đã biến đổi lớn đến như vậy, nhìn chằm chằm giống như lần đầu quen hắn nói: “Chuyên sứ đừng nên khách khí, Hoàng thượng từng dặn dò qua vi tướng phải chiêu đãi đại nhân thật chu đáo. Cho dù là Hoàng thượng không phân phó, Chuyên sứ là khách của Đại Minh ta, vi tướng sao có thể không trọn đạo chủ khách. Uống xong chén trà này, vi tướng cùng đại nhân lập tức khởi trình để đại nhân từ từ hân thưởng cảnh sắc ban đêm quyến rũ động nhân ở Tần Hoài.”
Trang Tiết hô hô cười nói: “Đại nhân danh sĩ phong lưu, khiến ta nghe mà cũng động lòng, có thể để ta cùng đi xem náo nhiệt với hai người được không?” Hàn Bách cùng Diệp Tố Đông nhịn không được mà đưa mắt nhìn nhau, đều cảm thấy như vậy thì thật xấu hổ và bất tiện, khó có thể cao hứng hưởng thụ.
Trang Tiết thấy được vẻ mặt của hai người, hô hô cười rộ nói: “Yên tâm đi. Trang mỗ đây cũng không phải lần đầu đến những nơi đó!” Tiếp đó quay sang Trang Thanh Sương nói: “Thanh Sương con cũng cùng đi với cha. Nếu không thấy con bên người, cha sẽ lo chết mất.”
Tiểu Yến Vương thầm cảm thấy kinh ngạc, không ngờ rằng Trang Tiết lại phớt lờ lời mình như vậy. Hắn và phụ thân Yến Vương lên kinh chưa được mười ngày, mấy ngày trước ở Thanh Lương tự vô tình gặp Trang Thanh Sương. Sau khi cho thủ hạ điều tra rõ ràng, liền không để ý hết thảy theo đuổi nàng. Bằng vào địa vị tôn quý của hắn, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa. Sao có thể ngờ Trang Tiết lại dám bất kính như vậy.
Nhưng hắn chỉ bất mãn trong lòng, không dám biểu hiện ra. Đừng nói Trang Tiết là phụ thân đại nhân của mỹ nữ trong lòng hắn mà chỉ cần với thân phận siêu nhiên của ông ta, là Tông chủ của cả Tây Ninh phái cũng đủ khiến hắn không dám tùy tiện trách tội rồi.
Hàn Bách trong lòng nhất động. Chợt phát hiện ra Trang Tiết muốn mượn hắn để bức Tiểu Yến Vương biết khó mà lui. Tiếp đó khẽ rùng mình. Trong lòng thầm nghĩ chẳng lẽ Trang Tiết nghe tin tức từ Diệp Tố Đông thấy được tiền đồ ảm đạm của Yến Vương nên mới không muốn cho hắn tiếp cận viên ngọc minh châu trong tay mình sao?
Nghĩ vậy bèn không khỏi nảy sinh đồng cảm với Tiểu Yến Vương, quay sang hắn nói: “Nào…Mặc kệ cái gì mà dạ du Tần Hoài, tương lai không thiếu cơ hội. Đời người khoái lạc mấy hồi, tối nay chúng ta không say không về.”
Trang Thanh Sương lạnh lùng quay qua hắn, hờ hững nói: “Tối nay Thanh Sương không có tâm tình uống rượu.”
Diệp Tố Đông biết đứa chất nữ này rất đề cao bản thân, đối với thanh niên nam tử cũng chẳng thèm nói chuyện lấy nửa câu, trước mặt phụ thân Trang Tiết lại càng không ăn nói thất thố với khách nhân như thế. Trong mắt lóe lên thần sắc kỳ quái, không biết chuyện gì làm nó mất đi sự lạnh lùng vốn có.
Tâm Hàn Bách đối với nàng sớm đã chết, lại thêm sự đồng cảm với Tiểu Yến Vương, quay qua Trang Tiết nói: “Trang Tông chủ, tiết mục dạ du Tần Hoài của chúng ta hay là chọn ngày khác tiến hành đi.” Lúc này mỹ tữu cũng vừa dâng lên, đệ tử cung kính đổi chén trà sang chén uống rượu cho mọi người, rót sẵn rượu rồi mới lui ra khỏi hiên đình.
Trang Tiết ung dung cười nói: “Rượu này đương nhiên không thể bì được với “Thanh khê lưu tuyền” của Chuyên sứ phu nhân nhưng cũng là thứ rượu thượng phẩm. Nào, chúng ta cạn chén!” Hàn Bách thầm nghĩ những chuyện ở kinh thành, chỉ sợ không có mấy chuyện có thể qua được mắt của con người xem ra có vẻ tùy hòa dễ dãi này, vội vàng nhấc chén lên. Diệp Tố Đông và Tiểu Yến Vương cũng nâng chén chúc rượu.
Chỉ có Trang Thanh Sương lạnh lùng bàng quan không có nâng chén phụ họa.
Trong mắt Trang Tiết hiện lên vẻ không vui. Từ khi được Diệp Tố Đông cho biết Chu Nguyên Chương hoài nghi Yến Vương Lệ có mưu đồ tạo phản, lập tức cảnh cáo Trang Thanh Sương không được qua lại với Tiểu Yến Vương, nào ngờ Trang Thanh Sương đối với tên Tiểu Yến Vương này lại càng thân cận. Cho nên hắn mới có hành động khác thường, bức cho Tiểu Yến Vương thấy khó mà lui. Lúc này mỉm cười quay sang Trang Thanh Sương nói: “Sương nhi vì sao tối nay lại không tỉnh táo như vậy. Chuyên sứ đại nhân cùng Diệp sư thúc vừa nghe ta muốn đưa con đi cùng lập tức đã đoán ra dụng ý, muốn tạo ra cãi bẫy dụ Tiết Minh Ngọc vào tròng, để trừ hại cho dân. Con không phải hận nhất là bọn hái hoa dâm tặc đó sao?”
Tiểu Yến Vương vô cùng xấu hổ, những lời này của Trang Tiết thật ra là chỉ chó mắng mèo, ám chỉ hắn không hiểu được tâm ý của lão ta, không bằng vị Chuyên sứ kia và Diệp Tố Đông.