Đường Ngọc thực sự tựa như một cái đầm khiến cho đàn ông du lịch trong đó, cuối cùng luyến tiếc lên bờ rời khỏi hồ biếc.
Ánh đèn trong phòng mờ ảo, Đường Ngọc nhẹ giọng rên rỉ, Trần Kinh thở hồng hộc, mùi vị của hai người hòa lẫn vào nhau, hơi thở ngập tràn trong không khí, toàn bộ nhiệt tình cháy bỏng khiến cho huyết mạch người ta như sôi sục.
Hôm nay Trần Kinh giống như một con ngựa hoang dồn hết sức lực, mãnh liệt xông lên, đưa Đường Ngọc lên một tầng sóng khoái cảm đỉnh cao.
Liên tiếp vài ngày, hai người đều quấn lấy nhau.
Đường Ngọc từ Việt Châu đến đây, giương cờ đánh vào khởi binh hỏi tội, kỳ thật trong lòng cô muốn cùng tình lang hẹn hò.
Cả gian phòng đều là chiến tích của hai người, từ phòng ngủ đến phòng khách, từ phòng khách đến phòng tắm, hai người ân ái có phần điên cuồng.
Xa cách đã lâu, cuộc sống cấm dục đã lâu khiến hai người đem tất cả áp lực sinh lý và tâm lý trong cơ thể giải phóng hết trong mấy ngày nay.
-Được rồi, Trần Kinh, anh cũng đừng có ngày nào cũng đặt thêm nhiều trọng trách lên vai mình như vậy. Hoàn Thành cũng được, Tẩu Mã Hà cũng được, tạo ra cục diện ngày hôm nay cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
Một mình anh cũng không phải Tôn Ngộ Không, sao có thể nhất định xoay chuyển được cục diện?
Trần Kinh cười cười, nói:
-Đường Ngọc à, lời này có vẻ không hợp với thân phận phóng viên của em a. Em là cán bộ phóng viên trường kỳ phỏng vấn, em nên biết, làm một cán bộ chủ quản một phương, trách nhiệm trên vai định trước là rất nặng nề.
Trần Kinh nhẹ nhàng hừ một tiếng nói:
-Anh ở Hoàn Thành với tư cách người trợ giúp, phát huy không mấy tác dụng. Nhưng ở Tẩu Mã Hà, anh là nhân vật đứng đầu, thật sự nếu không phát huy một chút tác dụng, thì nói không được!
Trần Kinh từ trên giường đứng lên, mặc quần áo vào.
Đường Ngọc nói:
-Kinh, anh muốn đi sao?
Trần Kinh cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn hai má của Đường Ngọc một cái, nói:
-Tiểu Ngọc, ngoan a. Hôm nay anh phải đi Tẩu Mã Hà, do đó anh sẽ không tiễn em được rồi! Không có cách nào khác, hiện tại anh ở vị trí này, không thể toàn lực ứng phó!
Đường Ngọc lẩm bẩm, gật đầu nói:
-Vậy anh đi đi, em lớn như thế này, anh còn sợ em bị bắt cóc mất sao?
Trần Kinh cười, giơ tay nhéo nhéo hai má cô, nói:
-Thực ngoan, đây mới là cô gái ngoan của anh chứ...
Mặt khác, hoàn cảnh đầu tư của Tẩu Mã Hà chuyển biến xấu khiến cho các nhân tố không ổn định và vấn đề trị an xã hội xuất hiện, một đống xí nghiệp đang nghĩ cách dời đi nơi khác phát triển, vấn đề này trước mắt tuy rằng vẫn chưa nghiêm trọng.
Nhưng manh mối này xuất hiện đủ để cho các cấp lãnh đạo của Tẩu Mã Hà đề cao cảnh giác rồi.
Lý Ủng Quân phát biết xong.
Không khí hội trường trở nên nặng nề, tất nhiên là do vấn đề cảm xúc.
Lý Ủng Quân thực bất đắc dĩ, cảm xúc không vui, điều này khiến cho sĩ khí của toàn bộ máy xảy ra vấn đề.
Trần Kinh ho khan một tiếng nói:
-Các vị, tình hình trước mắt không tốt, điều này chứng tỏ chúng ta gặp phải nhiệm vụ rất gian khổ. Hôm nay tôi mở ra hội nghị này, thứ nhất là muốn cùng mọi người nghiên cứu phương hướng phát triển kinh tế của Tẩu Mã Hà chúng ta. Thứ hai, tôi cũng mang đến hai tin tốt.
Tin thứ nhất, gần đây, tôi ở tỉnh thành có ghé qua Thính cục, Ban hợp tác kinh tế tỉnh muốn đưa Hoàn Thành chúng ta trở thành khi thí điểm khai triển hình thức hợp tác kinh tế tam giác, trong đó địa khu trọng điểm hợp tác là Hongkong và Macao. Chúng ta tham gia làm cuộc thí điểm này, Ban hợp tác kinh tế định đầu tư một trăm triệu vạn làm kinh phí hỗ trợ.
Trước mắt nguồn kinh phí hỗ trợ này có hai hạng mục, hạng mục thứ nhất là Hà Hương của Hoàn Thành chúng ta hợp tác với Hongkong tạo ra sản phẩm chế tạo cao cấp.
Hình thức hợp tác này do một công ty có thương hiệu của Hongkong đảm nhiệm, Hoàn Thành chúng ta có được công nghệ chế tạo tốt như vậy, hình thức hợp tác như vậy, có lợi cho xí nghiệp của chúng ta nâng cao phát triển trình độ tự động hóa và trình độ công nghệ...
Chúng ta cuối cùng cũng phải cho xí nghiệp của chúng ta quá độ thôi!
Cho dù thế nào cũng chủ một câu, nhưng công việc này chính phủ các anh bố trí, đề ra phương án. Không cần nghe những lời đồn đại nhảm nhí bên ngoài kia, có vấn đề anh để cho người đó tới tìm tôi. Các anh dụng tâm làm việc, tôi giúp các anh chịu trách nhiệm, như thế nào?
Từ Hiểu Chính nói:
-Phó bí thư, chúng tôi rất có lòng tin!
Trần Kinh cười cười, quay đầu nhìn về phía Lý Ủng Quân nói:
-Lão Lý, anh cũng là một ta cừ khôi trong công tác kinh tế. Mấy năm nay ở Tẩu Mã Hà anh đã bị bó buộc nhiều rồi, không được trổ tài. Hiện tại tôi cho anh bước lên đài thể hiện, chờ xem anh thế nào đó!
Lý Ủng Quân đứng lên nói:
-Phó bí thư, anh yên tâm, ngày hôm nay anh bày tỏ thái độ thẳng thắn như vậy, chúng tôi tuyệt đối sẽ không khiến anh thất vọng...
------oOo------