Mà chủ nhân thường cũng chỉ đi qua ăn vài miếng đồ ăn, cùng khách hàng tâm sự, đây là một truyền thống, cũng là thể hiện một sự nể mặt.
Hôm nay Phương Liên Tuấn mời khách, chủ nhân tới là truyền nhân đời thứ ba của Đàm Gia quán, giới xã hội thượng lưu của Thủ đô thường gọi ông ta là Lão Đàm.
Hiện tại việc kinh doanh của quán Lão Đàm đã không còn tham dự nữa rồi.
Bình thường quán cơm đều là do truyền nhân đời thứ tư Tiểu Đàm chủ quản, bình thường cho dù là Tiểu Đàm, khách muốn gặp cũng không phải dễ dàng.
Cho nên, lần này Lão Đào lại đây ngồi một chút tâm sự xem như đã nể mặt Phương Liên Tuấn rồi.
Phương Liên Tuấn 50 tuổi, Lão Đàm năm nay 70 tuổi, trẻ hơn 20 tuổi, nhưng hai người cũng rất thân thiết.
Phương Liên Tuấn rất nghiêm túc giới thiệu Trần Kinh với Lão Đàm, ông híp mắt lại cười nói:
-Cao bộ trưởng, thật sự là ngày hôm qua tôi mới đến, sáng hôm nay bố mẹ tôi từ Sở Giang qua, tôi phải đi đón, buổi chiều đại ca lại mời qua bên này ăn cơm, tôi...
Cao Vệ nhìn chằm chằm Trần Kinh, vẻ mặt nghiêm túc, thật lâu sau, ông cười rộ lên nói:
-Tên tiểu tử này, đi! Tôi đại nhân đại lượng, chuyện cũ sẽ cho qua. Cuộc hẹn của tôi với cậu thì sao? Ngày mai được không?
Trần Kinh trầm ngâm một lúc, Cao Vệ hẹn hắn cùng đi thăm hỏi Mễ Tiềm.
Việc này Trần Kinh không chuẩn bị, hắn ban đầu nghĩ là sau năm mới sẽ bớt chút thời gian để đi, nhưng Cao Vệ tỏ ra có chút vội vàng, hắn nhân tiện nói:
-Vậy được, ngày mai chúng ta đi, đúng rồi, Cao bộ trưởng, tôi lần này từ Lĩnh Nam về đây có chút gấp gáp, chỉ mang được cho anh chút đặc sản của đất Lĩnh Nam, anh...
Cao Vệ hơi sửng sốt, cười nói:
-Cái đất Lĩnh Nam thì có đặc sản gì chứ? Cây vải sao? Món đó không có gì mới cả! Lại nói hiện tại cũng không đúng mùa!
Trần Kinh cười cười, nói:
-Đừng nói như vậy, Lĩnh Nam vẫn còn có vài món ngon đó! Lễ vật của tôi ngày mai sẽ đưa cho anh, đảm bảo anh sẽ thích!
-Được, đi, tôi muốn xem xem cậu có phải mạnh miệng nói hay không. Nếu ta thích, cậu đây là đút lót, đến lúc đó Ủy ban Kỷ luật tìm ta, ta sẽ khai cậu ra!
Cao Vệ nói.
Trần Kinh và Cao Vệ tán gẫu một hồi, mới bắt tay từ biệt.
Trải qua cuộc nói chuyện vui vẻ với Cao Vệ, Phương Liên Tuấn cũng không nói đến chuyện massage chân nữa.
Hàn Thiện và Phương Uyển Kỳ nhìn theo bóng dáng bọn họ.
Thật lâu sau, Phương Liên Tuấn nheo mắt lại nói:
-Trần Kinh này, thật đúng là không thể khinh thường, đến người của Cao gia cậu ta cũng quen thân...!
Cao Vệ lần này vào công tác ở bộ Tài chính, đây là chuyện khá chấn động ở Thủ đô.
Cao Vệ còn trẻ, lần này lại xem như đặc biệt được đề bạt, không biết có bao nhiêu người vì thế mà được mở rộng tầm mắt.
Cán bộ từ Sở Giang đi ra, bao năm qua có rất nhiều, nhưng tiến thân nhanh như Cao Vệ thì quả thật có một không hai.
Đây một mặt được giúp đỡ, ở Sở Thành, Cao Vệ đạt được thành tích rất tốt, từ một Phó trưởng ban Tổ chức đến nhân vật đứng đầu thành phố cấp III, công tác của hắn đều rõ ràng, biết điều, Tỉnh rất hài lòng về hắn, tất nhiên liền lọt vào trong tầm mắt của bộ phận.
Đương nhiên, quan trong hơn cả vẫn phải là sự trợ giúp căn bản của Cao gia ở Thủ đô.
So với Phương gia, danh tiếng của Cao gia càng lớn.
Mười mấy năm lại đây, trong nước nổi tiếng nhất là phe phái đang cầm quyền tại Bắc Kinh- Thiên Tân, đứng đầu chính là Cao gia.
Mấy đại trưởng lão quản lý Trung Ương hiện tại, có một nửa là đến từ Bắc Kinh – Thiên Tân, bởi vậy nhfin qua cũng có thể nhận ra đây là phe phái có thế lực hùng mạnh nhất.
Mà Cao Vệ nổi lên, gần đây nguyên nhân khiến người khác chú ý chính là tương lai của anh ta khả năng là tiền đồ vô lượng rồi.
Gần đây những người muốn tạo quan hệ với Cao Vệ có thể gọi là xua như xua vịt.
Thậm chí là Phương Liên Tuấn cũng hy vọng có thể thiết lập quan hệ vững chắc một chút, vì tương lai của mình cố gắng tạo lập một chút nền tảng quan hệ.
Hôm nay vốn là một cơ hội, nhưng ông tuyệt đối không ngờ được Trần Kinh lại quen thân với Cao Vệ đến vậy.
Điều này qua cách nói chuyện của hai người có thể cảm giác được.
Cao gia có mấy người không phải trâu bò hay sao?
Cao Vệ cũng thật đụng không đúng người, nhưng khi nhìn thái độ của hắn đối với Trần Kinh, hai người rõ ràng không phải quan hệ hời hợt.
Điều này khiến cho nội tâm Phương Liên Tuấn chấn động.
Lúc này ông đã tỉnh rượu được hơn nửa, lại nghĩ tới những lời mình vừa nói trên bàn rượu.
Ông cẩn thận nghĩ lại, phát hiện mình nói có chút lên mặt quá rồi.
-Còn nhìn gì nữa? Người cũng đã đi xa rồi!
Phương Liên Tuấn cười cười nói:
-Sau này chúng ta cùng Uyển Kỳ nên gần gũi một chút, Trần Kinh không phải vật trong ao, sớm hay muộn rồi sẽ vút thẳng lên trời. Giống như Đường Chí và Cổ Lâm Phong, cậu ta càng về sau càng sáng.